Chuyến Tàu Không Số
Những thủy thủ trẻ trên “tàu không số” đã âm thầm vượt biển trong đêm để vận chuyển vũ khí vào Nam, đối mặt với sóng dữ và hiểm nguy mà không ai biết tên tuổi thật.
Những năm chiến tranh ác liệt, ông Nam là thủy thủ trên những “tàu không số”.
Để giữ bí mật, tàu không ghi số hiệu, thủy thủ cũng ít khi gọi tên thật của nhau.
Ban ngày tàu ẩn mình giữa biển xa. Đêm xuống mới lặng lẽ di chuyển vào Nam.
Có chuyến đi gặp bão lớn, sóng đánh ngập boong tàu. Hàng hóa ướt hết, nhiều người kiệt sức nhưng không ai bỏ vị trí.
Ông Nam nhớ nhất một đêm tàu bị địch phát hiện. Cả tàu phải tắt hết đèn, lặng im giữa biển tối đen như mực.
Trong khoảnh khắc ấy, ông nghe tiếng một đồng đội khe khẽ hát bài quê hương.
Tiếng hát nhỏ thôi, nhưng khiến mọi người thấy lòng mình ấm lại giữa biển lạnh mênh mông.
Sau chiến tranh, mỗi lần đứng trước biển, ông Nam vẫn thường lặng người rất lâu.
Ông bảo:
“Có những con tàu không mang số… nhưng công lao thì Tổ quốc mãi nhớ.”


