Chuyến tàu không số cuối cùng
Những năm chiến tranh chống Mỹ, trên biển Đông tồn tại một con đường bí mật mà kẻ thù luôn tìm cách truy lùng và tiêu diệt. Người ta gọi đó là “Đường Hồ Chí Minh trên biển”. Những con tàu không mang số hiệu lặng lẽ vượt sóng, chở vũ khí và cán bộ từ Bắc vào Nam.
Những người lính trên những con tàu ấy gần như không có đường lui. Nếu bị phát hiện, họ phải chiến đấu đến cùng hoặc tự hủy tàu để bảo vệ bí mật.
Năm 1971, tôi có dịp theo một chuyến tàu vận tải đặc biệt xuất phát từ miền Bắc. Thuyền trưởng của chuyến đi hôm đó là anh Lâm – một người lính hải quân từng trải, ít nói nhưng vô cùng bản lĩnh.
Không ai ngờ rằng, chuyến đi ấy lại trở thành hành trình cuối cùng của nhiều người trên tàu.
Con tàu rời bến lúc nửa đêm.
Biển tối đen như mực. Không ánh đèn, không tín hiệu, mọi hoạt động đều phải tuyệt đối bí mật. Trên khoang tàu là hàng chục thùng vũ khí được ngụy trang dưới lớp lưới đánh cá.
Anh Lâm đứng ở mũi tàu, mắt không rời mặt biển.
Trước lúc xuất phát, anh chỉ nói một câu:
“Dù có chuyện gì xảy ra, nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.”
Những ngày đầu, biển khá yên. Tàu di chuyển chậm để tránh radar địch. Ban ngày mọi người gần như không được gây tiếng động lớn. Ban đêm mới tăng tốc vượt hải trình.
Trên tàu có cậu lính trẻ tên Vinh, mới mười chín tuổi. Đây là chuyến đi biển đầu tiên của cậu nên thường bị say sóng.
Có lần Vinh ngồi ôm thành tàu nôn liên tục. Anh Lâm đưa cho cậu ca nước rồi cười nhẹ:
“Ra chiến trường vài lần là quen thôi.”
Vinh hỏi nhỏ:
“Anh có sợ không?”
Anh Lâm nhìn ra biển:
“Sợ chứ. Nhưng còn nhiều người ngoài kia đang chờ vũ khí của mình.”
Câu trả lời ngắn gọn ấy khiến Vinh im lặng rất lâu.
Ngày thứ năm trên biển, tình hình bắt đầu căng thẳng.
Từ xa xuất hiện ánh đèn của tàu tuần tra địch.
Cả tàu lập tức tắt toàn bộ động cơ phụ, thả trôi theo sóng để tránh bị phát hiện.
Không khí im lặng đến nghẹt thở.
Tiếng động cơ tàu địch ngày càng gần.
Một thủy thủ thì thầm:
“Nó đang quét đèn…”
Ánh sáng trắng lạnh lẽo bắt đầu lia qua mặt biển tối đen.
Tất cả nín thở.
Nếu bị phát hiện, họ gần như không có cơ hội thoát.
Bất ngờ, sóng lớn nổi lên.
Con tàu bị đánh mạnh sang một bên, va vào thùng hàng phát ra tiếng động lớn.
Ngay lập tức, đèn pha từ tàu địch quét thẳng về phía chúng tôi.
“Bị lộ rồi!”
Tiếng còi báo động vang lên.
Anh Lâm quát lớn:
“Tăng tốc!”
Động cơ gầm lên dữ dội.
Con tàu lao đi giữa biển đêm.
Phía sau, tàu địch bắt đầu truy đuổi.
Đạn pháo bắn xuống mặt nước liên tiếp, tạo thành những cột sóng trắng xóa.
Một quả pháo rơi sát mạn tàu khiến nhiều người ngã nhào.
Khói và mùi dầu cháy bốc lên nồng nặc.
Vinh run giọng:
“Anh Lâm… làm sao bây giờ?”
Anh vẫn giữ tay lái, mắt nhìn thẳng phía trước:
“Còn chạy được thì chưa bỏ cuộc.”
Cuộc truy đuổi kéo dài suốt nhiều giờ.
Con tàu bị trúng đạn ở phía đuôi, nước bắt đầu tràn vào khoang.
Một thủy thủ hét lên:
“Không giữ được lâu nữa!”
Anh Lâm im lặng vài giây rồi ra lệnh:
“Chuyển toàn bộ hàng xuống xuồng nhỏ!”
Mọi người lập tức lao vào làm nhiệm vụ.
Giữa biển động và bom đạn, từng thùng vũ khí được chuyển xuống xuồng để tiếp tục hành trình vào bờ.
Đó là hy vọng cuối cùng.
Khi chuyến xuồng cuối cùng rời đi, tàu địch đã áp sát.
Anh Lâm nhìn đồng đội:
“Ai xuống xuồng tiếp theo?”
Không ai trả lời.
Bởi tất cả đều hiểu phải có người ở lại giữ hướng tàu và đánh lạc hướng địch.
Cuối cùng, anh Lâm cười nhẹ:
“Tôi ở lại.”
Chiếc tàu không số tiếp tục lao về hướng khác để kéo tàu địch đi xa khỏi đội xuồng vận chuyển.
Đạn pháo bắn trúng khoang máy liên tiếp.
Lửa bắt đầu bùng lên giữa biển đêm.
Từ xa, chúng tôi trên xuồng nhỏ vẫn nhìn thấy bóng con tàu cháy đỏ giữa sóng lớn.
Vinh bật khóc:
“Anh Lâm còn ở trên đó!”
Nhưng không ai có thể quay lại.
Vài phút sau, một tiếng nổ cực lớn vang lên.
Con tàu chìm dần xuống biển.
Ánh lửa cuối cùng cũng tắt giữa màn đêm mênh mông.
Nhờ sự hy sinh ấy, số vũ khí còn lại đã được đưa vào bờ an toàn, kịp thời chi viện cho chiến trường miền Nam.
Sau chiến tranh, rất nhiều người không biết tên những người lính trên những chuyến tàu không số ấy.
Nhưng với tôi, họ là những người anh hùng thật sự.
Họ đã gửi tuổi trẻ của mình lại giữa biển sâu để giữ cho con đường tiếp tế của dân tộc không bao giờ bị cắt đứt trong những năm tháng thời hoa lửa.



