Chuyến tàu không số đêm trăng khuyết
Tôi gia nhập Đoàn 125, đơn vị vận tải quân sự trên biển, với nhiệm vụ điều khiển những "con tàu không số" huyền thoại. Mỗi chuyến đi là một cuộc đấu trí căng thẳng với hệ thống radar và tàu tuần tra dày đặc của quân đội địch trên biển Đông. Chúng tôi thường rời bến vào những đêm trăng khuyết hoặc những ngày bão bùng để tận dụng sự mịt mù của thời tiết làm bình phong. Trên tàu chở hàng tấn vũ khí, đạn dược và thuốc men chi viện cho chiến trường miền Nam đang sục sôi đánh giặc. Có những lúc tàu địch. Chiều tối ngày 30/4/1975, sau khi thành phố Sài Gòn hoàn toàn được giải phóng, đơn vị chúng tôi đã hội quân bên bờ sông Sài Gòn để mừng ngày chiến thắng rực rỡ. Ánh đèn của thành phố bừng sáng trở lại sau bao nhiêu năm đêm dài chiến tranh khói lửa tàn khốc và đầy rẫy sự chia ly mất mát. Chúng tôi, những người lính từ khắp mọi miền đất nước, ôm chầm lấy nhau khóc nức nở vì hạnh phúc vỡ òa không thể kìm nén được nữa. Có những người bạn chiến đấu đã cùng tôi vượt qua bao gian khổ nay đã không còn để chứng kiến giờ phút lịch sử huy hoàng này của dân tộc. Dòng sông Sài Gòn lững lờ trôi, phản chiếu những ánh đèn màu và niềm vui rạng rỡ trên khuôn mặt của mỗi người dân thành phố lúc bấy giờ. Chúng tôi cùng hát vang những bài ca cách mạng, tiếng hát bay xa theo làn gió sông trong lành và thanh bình lạ kỳ sau những ngày súng nổ. Người dân thành phố đã mang đến cho chúng tôi những ổ bánh mì, những ly nước ngọt và sự đón tiếp nồng hậu, ấm áp tình đồng bào ruột thịt. Ngày hội quân ấy là khởi đầu cho một cuộc sống mới, một kỷ nguyên hòa bình và thống nhất hoàn toàn của Tổ quốc Việt Nam yêu dấu của chúng ta. Giờ đây mỗi khi đứng bên bờ sông nhìn thành phố hiện đại ngày nay, lòng tôi vẫn bồi hồi nhớ về những giây phút thiêng liêng và tự hào năm ấy.



