Bài viết

chuyến tàu không số trong đêm biển động

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chuyến tàu không số trong đêm biển động

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường vận tải trên biển là một trong những con đường bí mật và nguy hiểm nhất. Những con tàu không số lặng lẽ vượt sóng gió, chở vũ khí và cán bộ từ miền Bắc vào miền Nam, góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến.

Giữa những người lính hải quân năm ấy có chiến sĩ trẻ tên là Vũ Minh Sơn. Anh quê ở Hải Phòng, sinh ra trong gia đình có cha làm nghề đi biển. Từ nhỏ, Sơn đã quen với tiếng sóng và những chuyến tàu lênh đênh ngoài khơi.

Khi lớn lên, anh tình nguyện gia nhập lực lượng hải quân và được chọn tham gia đoàn tàu vận tải bí mật trên biển.

Nhiệm vụ của đơn vị anh là chở vũ khí vào các bến bãi ở miền Nam trong điều kiện tuyệt đối bí mật. Những con tàu ấy không mang số hiệu, không bật đèn vào ban đêm và luôn phải thay đổi hướng đi để tránh sự phát hiện của địch.

Mỗi chuyến đi đều đối mặt với hiểm nguy giữa biển cả và sự truy đuổi gắt gao của tàu chiến đối phương.

Dù vậy, Sơn chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi.

Anh thường nói với đồng đội:

“Biển càng dữ thì mình càng phải giữ vững tay lái.”

Mùa đông năm 1971, đơn vị của Sơn nhận nhiệm vụ đặc biệt vận chuyển một lượng lớn thuốc men và đạn dược vào chiến trường miền Nam.

Con tàu rời bến trong đêm tối, lặng lẽ tiến ra biển lớn.

Những ngày đầu hành trình khá thuận lợi. Nhưng khi tàu đi tới vùng biển miền Trung thì thời tiết bất ngờ thay đổi.

Biển động dữ dội.

Sóng lớn liên tiếp đập mạnh vào thân tàu khiến con tàu rung lắc dữ dội. Gió biển rít lên từng hồi giữa màn đêm đen đặc.

Trong lúc mọi người đang cố giữ ổn định hàng hóa dưới khoang thì tín hiệu trinh sát báo có tàu địch xuất hiện gần khu vực.

Không khí trên tàu lập tức căng thẳng.

Người chỉ huy ra lệnh tắt toàn bộ ánh sáng và đổi hướng di chuyển để tránh bị phát hiện.

Con tàu không số tiếp tục lặng lẽ lao đi giữa biển động.

Đúng lúc ấy, một đợt sóng cực mạnh bất ngờ đánh trúng mạn tàu làm một phần hàng hóa bị xô lệch. Nước biển bắt đầu tràn vào khoang dưới.

Nếu không xử lý kịp thời, con tàu có thể chìm giữa biển.

Không chần chừ, Sơn cùng vài đồng đội lập tức lao xuống khoang tàu đang ngập nước.

Trong tiếng sóng gào và tiếng kim loại va đập dữ dội, họ cố gắng chằng buộc lại số hàng hóa bị đổ để giữ thăng bằng cho tàu.

Nước biển lạnh buốt dâng lên đến thắt lưng nhưng không ai rời vị trí.

Một đồng đội hét lớn:

“Sơn, lên boong mau, nguy hiểm lắm!”

Nhưng anh vẫn tiếp tục ghì chặt dây neo hàng giữa dòng nước xoáy mạnh trong khoang tàu.

Nhờ sự cố gắng của cả tổ, con tàu cuối cùng cũng ổn định trở lại và tiếp tục hành trình.

Gần sáng, tàu cập được bến an toàn.

Toàn bộ số vũ khí và thuốc men được chuyển vào bờ kịp thời cho chiến trường.

Nhưng do kiệt sức và bị thương trong lúc giữ hàng dưới khoang tàu, Vũ Minh Sơn đã ngất lịm ngay khi con tàu vừa cập bến.

Anh qua đời ít ngày sau đó tại một trạm quân y ven biển khi mới hai mươi bốn tuổi.

Trước lúc nhắm mắt, Sơn chỉ kịp hỏi:

“Hàng… có tới đủ không?”

Người đồng đội nghẹn ngào gật đầu.

Nghe vậy, anh khẽ mỉm cười rồi lặng lẽ ra đi.

Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính từng tham gia đoàn tàu không số vẫn nhắc về Vũ Minh Sơn như một người con của biển cả đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Con tàu năm xưa giờ không còn nữa, nhưng câu chuyện về chuyến hải trình trong đêm biển động vẫn sống mãi như biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh của những người lính thời hoa lửa.

Ngày hôm nay, khi biển trời Việt Nam đã yên bình, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng độc lập tự do, yêu quê hương đất nước và không quên những con người đã âm thầm ngã xuống giữa sóng gió chiến tranh để bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chuyến tàu không số trong đêm biển động | Câu chuyện thời hoa lửa