Người có công giúp đỡ cách mạng

Chuyến tàu không số trong đêm biển lặng

Trong những năm vận tải chiến lược trên Đường Hồ Chí Minh trên biển, thủy thủ Võ Văn Năm tham gia nhiều chuyến “tàu không số” chở vũ khí vào chiến trường miền Nam. Một chuyến đi năm 1968 đã trở thành ký ức không thể nào quên khi con tàu phải đối mặt với bão tố, truy kích và quyết định sinh tử giữa biển đêm.

Hà Tĩnh11/05/2026Đoàn xã Kỳ Văn (Đoàn xã Kỳ Văn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 10 năm 1968, bến K15, Đồ Sơn.

Con tàu gỗ cải trang thành tàu đánh cá lặng lẽ rời bến lúc trời chưa sáng. Không số hiệu, không cờ nhận diện, chỉ có la bàn, bản đồ bí mật và mệnh lệnh ngắn gọn:

“Bằng mọi giá đưa hàng tới bến.”

Võ Văn Năm khi ấy 23 tuổi, là máy trưởng phụ. Trong khoang tàu là hàng chục tấn vũ khí, thuốc men được ngụy trang dưới những lớp lưới và thùng cá.

Biển đầu hành trình êm như mặt gương. Nhưng càng vào Nam, tàu địch tuần tra càng dày đặc.

Đêm thứ năm, gần vùng biển Nam Trung Bộ, radar phát hiện tàu lạ bám hướng.

Thuyền trưởng ra lệnh giảm đèn, đổi hướng vào vùng sóng lớn.

Không lâu sau, bão nổi lên.

Biển đêm dựng đứng từng bức tường nước. Con tàu nhỏ bị quăng quật như chiếc lá. Máy chính trục trặc vì nước tràn buồng máy.

Nếu máy tắt, tàu vừa có thể chìm, vừa dễ bị phát hiện.

Võ Văn Năm cùng tổ máy chui xuống khoang nóng như lò lửa, nước ngập đến thắt lưng. Trong ánh đèn pin đỏ yếu ớt, anh phải vừa tát nước, vừa dùng tay trần siết lại đường ống nhiên liệu bị rung bật.

Một đợt sóng lớn đánh sập cửa khoang, nước tràn mạnh. Đồng đội hô lớn:
“Lên boong! Nguy hiểm!”

Nhưng Năm lắc đầu:
“Máy ngừng là tàu chết!”

Suốt gần một giờ, giữa tiếng sóng gào và tiếng kim loại rung chát chúa, anh cùng đồng đội giữ được động cơ hoạt động trở lại.

Con tàu lợi dụng mưa bão, cắt đuôi truy kích.

Rạng sáng, tàu cập bến bí mật an toàn.

Khi bốc dỡ xong chuyến hàng cuối, mọi người mới phát hiện hai bàn tay Võ Văn Năm rách toạc, bỏng dầu và muối biển ăn tím tái.

Ông chỉ cười:
“Hàng tới nơi là được. Tay rồi lành.”

Nhiều năm sau, ông kể với cháu nội rằng điều đáng nhớ nhất không phải nỗi sợ bị phát hiện, mà là khoảnh khắc nhìn từng thùng hàng được chuyển vào bờ:

“Biết rằng ngoài kia đồng đội đang chờ, mình có chết giữa biển cũng đáng.”

Những con tàu không số âm thầm như thế đã góp phần mở nên huyền thoại đường Hồ Chí Minh trên biển — nơi lòng quả cảm đi cùng những con sóng không tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyến tàu không số trong đêm biển lặng | Câu chuyện thời hoa lửa