Chuyến tàu không số và lời thề biển cả
Chuyến tàu không số và lời thề biển cả
Giữa đêm đen mịt mù của biển Đông, chiếc tàu không số giả dạng tàu đánh cá của Lữ đoàn 125 lầm lũi rẽ sóng hướng về miền Nam. Trên tàu chở hàng chục tấn vũ khí, đạn dược – nguồn chi viện vô giá cho chiến trường đang khát lửa. Thuyền trưởng Trần Phong đứng trên boong, đôi mắt nheo lại quan sát mặt biển.
"Báo cáo! Tàu tuần tiễu của địch xuất hiện ở hướng 2 giờ, khoảng cách đang thu hẹp!" – Tiếng chiến sĩ quan sát vang lên gấp gáp.
Cả con tàu nín thở. Đèn pha cực mạnh từ tàu địch quét qua quét lại trên mặt nước, chỉ một chút sơ hở, toàn bộ bí mật sẽ bị bại lộ. Khẩu lệnh "Chuẩn bị bộc phá!" được truyền đi bằng những cái siết tay im lặng. Quy luật của những chuyến tàu không số rất nghiệt ngã: Nếu bị lộ và không thể thoát, họ phải tự hủy tàu cùng số vũ khí để giữ bí mật tuyệt đối cho con đường huyền thoại.
Phong nhìn những người đồng đội trẻ măng, mắt họ sáng rực, không một chút run sợ. Họ đã ôm sẵn khối bộc phá, sẵn sàng hóa thân vào sóng nước. May mắn thay, bằng sự mưu trí và định hướng tài tình, Phong đã cho tàu lách qua khe hẹp của các rặng san hô ngầm mà tàu địch không dám vào.
Khi bình minh lên, con tàu cập bến an toàn tại một cửa rạch ở Cà Mau. Những bao đạn được chuyển lên bờ trong niềm vui vỡ òa. Những người lính biển lại mỉm cười, chuẩn bị cho chuyến đi tử thần tiếp theo.



