Khác

Chuyến tàu không trở lại – ký ức về người lính vận tải biển

Bài viết kể lại câu chuyện xúc động về liệt sĩ Đỗ Như Lạo – một người lính vận tải biển trong kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể của người thân, hình ảnh ông hiện lên với sự kiên cường, dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Quảng Trị09/04/2026mai (Phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người mà ta chưa từng gặp mặt, chưa từng được nghe giọng nói, nhưng lại hiện diện sâu sắc trong ký ức qua những câu chuyện của người thân. Với tôi, cố ngoại – ông Đỗ Như Lạo – là một người như thế. Ông là liệt sĩ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, một con người gắn bó với biển cả và mang trong mình sự rắn rỏi, kiên cường của quê hương Cảnh Dương đầy nắng gió.

Theo lời kể của ngoại, ông là người hiền lành nhưng rất bản lĩnh. Những chuyến vận tải của ông không chỉ đơn thuần là công việc, mà còn là nhiệm vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc. Trong một chuyến đi như bao ngày, ông cùng đồng đội vận chuyển muối vào Nam – những hạt muối trắng tinh, kết tinh từ mồ hôi và tình cảm của người dân gửi tới chiến trường. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng hàng hóa, ông khởi động máy, đưa con thuyền rẽ sóng tiến về phía trước.

Biển hôm ấy lặng yên, mặt nước trải dài như tấm gương lớn, chỉ có tiếng động cơ hòa cùng nhịp sóng vỗ đều vào mạn thuyền. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi thứ đều bình yên. Nhưng chính ông cũng hiểu rằng sự yên ả ấy chỉ là tạm thời. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, và không ai có thể chắc chắn sẽ trở về. Dẫu vậy, ông vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất, Bắc – Nam sum họp một nhà.

Sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ khi tiếng máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời. Âm thanh chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng, mang theo hiểm họa cận kề. Những chiếc máy bay lao đến như những “con quái vật thép”, liên tiếp trút bom xuống mặt biển. Con thuyền nhỏ bé của ông không thể tránh khỏi cơn mưa bom dữ dội ấy.

Trong khoảnh khắc sinh tử, không có phép màu nào xảy ra. Bom đạn đã cướp đi sinh mạng của ông khi tay ông vẫn còn giữ chặt bánh lái, cố gắng bảo vệ con thuyền và đồng đội. Ông ngã xuống giữa biển khơi, hy sinh tuổi đời và ước mơ còn dang dở để đổi lấy sự sống cho những người còn lại.

Ngày giấy báo tử được gửi về, nỗi đau như bao trùm cả gia đình. Từng dòng chữ trên trang giấy lạnh lùng như cứa vào tim những người thân nơi hậu phương. Từ đó, một gia đình mất đi trụ cột. Những đứa con thơ không còn cha, người vợ mất đi chỗ dựa vững chắc. Sự hy sinh của ông để lại khoảng trống không gì có thể bù đắp.

Nhưng chính từ những mất mát ấy, giá trị của hòa bình càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những con người như ông đã lặng lẽ cống hiến và hy sinh để đổi lấy độc lập, tự do cho đất nước. Họ không cần được ghi danh, nhưng tên tuổi của họ vẫn sống mãi trong lòng gia đình và quê hương.

Với tôi, câu chuyện về cố ngoại không chỉ là ký ức gia đình, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và sự hy sinh. Nó nhắc nhở tôi phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những người đã ngã xuống và sống sao cho xứng đáng với những gì họ đã đánh đổi.

Những đau thương của quá khứ không thể xóa nhòa, nhưng có thể được xoa dịu bằng lòng biết ơn và sự ghi nhớ. Bởi lẽ, không có gì quý giá hơn việc chúng ta biết trân trọng, khắc ghi và tri ân những con người đã hy sinh vì Tổ quốc – để từ đó thêm yêu đất nước và sống có trách nhiệm hơn với tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyến tàu không trở lại – ký ức về người lính vận tải biển | Câu chuyện thời hoa lửa