Chuyến tàu lúc bình minh
Tiếng còi tàu vang lên giữa màn sương dày đặc.
Nhà ga nhỏ chỉ có vài hành khách đứng chờ. Trong góc sân ga, một cậu bé khoảng mười tuổi ôm chặt chiếc ba lô cũ, mắt không rời đường ray.
Bên cạnh em là bà ngoại.
Bà nắm bàn tay gầy guộc của cháu, dặn đi dặn lại:
– Lên thành phố nhớ nghe lời cô giáo. Học giỏi rồi về xây quê mình.
Cậu bé khẽ gật đầu.
Con tàu chầm chậm vào ga.
Trước khi bước lên toa, em quay lại ôm bà thật lâu.
– Bà đợi cháu nhé!
Bà cười mà nước mắt cứ chảy.
Mười lăm năm sau.
Một chuyến tàu khác dừng ở chính sân ga ấy.
Người thanh niên bước xuống với chiếc áo blouse trắng.
Anh là bác sĩ.
Việc đầu tiên anh làm sau khi nhận công tác là xin về bệnh viện huyện, nơi bà ngoại vẫn sống.
Người dân hỏi:
– Thành phố tốt hơn, sao cháu lại về?
Anh nhìn mái nhà cũ phía xa.
– Vì có những chuyến đi là để trở về.
Thông điệp: Thành công đẹp nhất là khi tri thức quay về phục vụ nơi mình đã lớn lên.



