Chuyến Tàu Thống Nhất Và Giọt Nước Mắt Ngày Khải Hoàn
Tôi là một trong những người lính có mặt trong đoàn quân tiến vào Sài Gòn vào trưa ngày 30/4/1975. Sau bao nhiêu năm lăn lộn khắp các chiến trường từ Quảng Trị, Tây Nguyên đến miền Đông Nam Bộ, cảm giác đứng giữa Sài Gòn trong ngày đại thắng là một điều gì đó vượt ngoài sức tưởng tượng. Nó không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà là cảm giác nhẹ nhõm của một người vừa đi qua một giấc mơ dài đầy máu và nước mắt.
Khi chiếc xe tăng của ta húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, tôi cùng đơn vị bộ binh ùa vào trong sân. Giữa không khí sôi sục ấy, tôi chợt thấy một hình ảnh khiến mình khựng lại. Một người mẹ miền Nam, tóc bạc phơ, đứng nép bên một gốc cây cổ thụ trong khuôn viên Dinh, tay cầm một lá cờ nhỏ, đôi mắt nhòe lệ. Tôi bước đến gần, mẹ nhìn bộ quân phục xanh lá sờn cũ của tôi, nhìn chiếc mũ cối đầy bụi đường, rồi mẹ run rẩy nắm lấy tay tôi. Mẹ không nói gì, chỉ nghẹn ngào thốt lên: "Sống rồi... các con về rồi!".
Câu nói đơn giản ấy của mẹ khiến tôi, một người lính dạn dày trận mạc, vốn tưởng trái tim đã chai sạn trước cái chết, bỗng chốc bật khóc như một đứa trẻ. Tôi khóc vì hạnh phúc, khóc cho những đồng đội đã ngã xuống ngay ngưỡng cửa của hòa bình, và khóc cho sự đoàn tụ của một dân tộc sau hai mươi năm chia cắt. Lúc đó, ranh giới giữa "bên này" và "bên kia" dường như tan biến, chỉ còn lại tình đồng bào, tình người trong giờ phút thiêng liêng.
Chiều hôm đó, Sài Gòn tràn ngập cờ hoa. Người dân đổ ra đường, niềm vui vỡ òa trên từng khuôn mặt. Tôi ngồi bệt xuống vỉa hè, nhìn dòng người qua lại, cảm nhận cái nắng phương Nam dịu ngọt hơn bao giờ hết. Tôi lấy trong túi áo ra một tấm ảnh gia đình đã cũ mèm, nhìn gương mặt mẹ mình ở quê nhà miền Bắc và thầm nhủ: "Mẹ ơi, con sắp về rồi. Đất nước mình từ nay không còn tiếng súng nữa".
Chiến tranh kết thúc không chỉ bằng những văn kiện ký kết, mà bằng những cái ôm chặt của những người anh em xa cách, bằng những giọt nước mắt lăn dài trên gò má của những người mẹ chờ con. Ngày 30/4 năm ấy không chỉ là ngày khải hoàn của một đạo quân, mà là ngày khải hoàn của lòng vị tha và tinh thần đoàn kết dân tộc. Câu chuyện số 60 này tôi muốn dành tặng cho tất cả những ai đã đi qua cuộc chiến ấy với một niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất, để chúng ta hôm nay biết trân trọng hơn giá trị của hai chữ "Hòa Bình".



