CHUYẾN TÀU TRỞ VỀ
Hành trình rời đơn vị sau ngày đất nước thống nhất, mang theo những kỷ niệm chiến trường và niềm háo hức được trở về đoàn tụ cùng gia đình sau nhiều năm xa cách.
Mùa hè năm 1975, sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất, bác Phạm Văn Đức nhận được thông báo chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ để trở về địa phương. Đó là tin vui mà bác đã chờ đợi suốt bảy năm quân ngũ.
Ngày nhận tin, bác lặng người trong vài phút.
Bao năm chiến đấu, bao năm sống giữa rừng sâu, bao năm xa quê hương, cuối cùng cũng đến ngày được trở về.
Đêm hôm đó, bác gần như không ngủ.
Không phải vì lo lắng, mà vì quá xúc động.
Trong đầu bác hiện lên biết bao hình ảnh.
Đó là con đường làng ven biển nơi tuổi thơ từng gắn bó.
Đó là căn nhà nhỏ với mái ngói đơn sơ.
Đó là cha mẹ đã nhiều năm mong ngóng tin con.
Đó là những người thân mà bác chưa được gặp lại kể từ ngày nhập ngũ.
Những ngày chuẩn bị rời đơn vị, không khí trong doanh trại có nhiều cảm xúc đặc biệt.
Các chiến sĩ cùng nhau thu dọn tư trang.
Những chiếc ba lô đã theo họ qua biết bao chặng đường hành quân giờ lại được sắp xếp gọn gàng cho chuyến trở về.
Mỗi món đồ đều gắn với một kỷ niệm.
Chiếc sổ tay ghi chép những ngày trực máy.
Những lá thư từ gia đình đã ngả màu theo năm tháng.
Những tấm ảnh chụp cùng đồng đội.
Tất cả đều được cất giữ cẩn thận như những báu vật.
Ngày chia tay đơn vị, nhiều người xúc động.
Những người từng cùng nhau kéo dây giữa rừng Trường Sơn.
Những người từng thức trắng đêm bên máy thông tin.
Những người từng chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm trong những năm tháng khó khăn.
Giờ đây sắp phải chia xa.
Họ bắt tay nhau thật chặt.
Có người hẹn ngày gặp lại.
Có người chỉ lặng lẽ gật đầu.
Bởi ai cũng hiểu rằng sau chiến tranh, cuộc sống sẽ đưa mỗi người về một phương trời khác nhau.
Bác Đức vẫn nhớ lời dặn của người chỉ huy trước lúc chia tay:
“Các đồng chí trở về địa phương, dù làm công việc gì cũng hãy sống xứng đáng với những năm tháng đã cống hiến cho Tổ quốc.”
Lời dặn ấy theo bác suốt cuộc đời.
Hành trình trở về bắt đầu bằng một chuyến tàu dài.
Đó là chuyến tàu đặc biệt nhất mà bác từng đi.
Khác với ngày lên đường nhập ngũ đầy bỡ ngỡ, chuyến tàu lần này chở theo những người lính đã trưởng thành qua chiến tranh.
Con tàu chậm rãi lăn bánh qua những vùng đất của đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Qua ô cửa sổ, bác nhìn thấy những cánh đồng xanh mướt.
Những dòng sông hiền hòa.
Những làng quê đang hồi sinh sau những năm tháng khó khăn.
Cảnh vật bình yên khiến lòng người thêm xúc động.
Mỗi ga tàu đi qua đều có người dân đứng vẫy chào những người lính trở về.
Nhiều cụ già mang theo nước uống.
Nhiều em nhỏ tặng những bó hoa giản dị.
Những tình cảm chân thành ấy khiến bác và đồng đội vô cùng cảm động.
Họ hiểu rằng những năm tháng gian khổ của mình đã góp phần mang lại hòa bình cho quê hương.
Trên chuyến tàu ấy, bác Đức thường ngồi lặng bên cửa sổ.
Bác nghĩ về những đồng đội không còn cơ hội trở về.
Nghĩ về những người đã nằm lại trên các cánh rừng Trường Sơn.
Nghĩ về những người từng cùng mình giữ thông suốt các tuyến liên lạc trong những ngày chiến dịch.
Niềm vui đoàn tụ xen lẫn sự biết ơn và tưởng nhớ.
Bởi chiến thắng hôm nay được đổi bằng sự hy sinh của biết bao người.
Sau nhiều ngày di chuyển, chuyến tàu cuối cùng cũng đưa bác đến gần quê hương.
Tim bác đập nhanh hơn khi nghe giọng nói quen thuộc của người dân xứ Thanh.
Những cánh đồng, những hàng tre, những con đường làng dần hiện ra trước mắt.
Quê hương đã ở rất gần.
Khoảnh khắc ấy, bác cảm thấy mọi gian khổ của những năm tháng chiến tranh đều trở nên xứng đáng.
Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại hành trình ấy, bác vẫn gọi đó là “chuyến tàu hạnh phúc nhất cuộc đời”.
Bởi chuyến tàu ấy không chỉ đưa bác trở về quê nhà.
Mà còn đưa bác từ những năm tháng chiến tranh bước vào cuộc sống hòa bình.
Từ một người lính thông tin giữa đại ngàn Trường Sơn trở thành một người con trở về trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Và cho đến tận hôm nay, tiếng còi tàu năm ấy vẫn còn vang vọng trong ký ức bác Phạm Văn Đức như một dấu mốc đẹp đẽ khép lại hành trình thời hoa lửa đầy tự hào của tuổi trẻ.


