CHUYẾN TÀU TRỞ VỀ
CHUYẾN TÀU TRỞ VỀ
Sau nhiều tháng làm nhiệm vụ ngoài Trường Sa, con tàu Hải quân chuẩn bị trở về đất liền.
Trên boong tàu, chiến sĩ trẻ Minh đứng nhìn biển.
Anh đã quen với tiếng máy tàu, tiếng sóng và những buổi trực đêm.
Nhưng hôm nay, anh thấy lòng mình khác lạ.
Anh sắp trở về nhà.
Một đồng đội hỏi:
— Cậu nhớ nhà lắm đúng không?
Minh cười:
— Nhớ mẹ, nhớ bố, nhớ cả con chó ở nhà nữa.
Mọi người bật cười.
Nhưng sau tiếng cười, ai cũng im lặng.
Bởi họ biết chuyến tàu trở về cũng đồng nghĩa với việc phải rời xa những người đồng đội đã cùng mình trải qua những ngày tháng trên đảo.
Minh nhìn về phía Trường Sa.
Những hòn đảo dần nhỏ lại.
Anh nhớ những buổi sáng cùng đồng đội làm việc.
Nhớ những đêm đứng gác.
Nhớ tiếng sóng.
Và nhớ buổi tưởng niệm những người lính đã hy sinh tại Gạc Ma.
Trong buổi tưởng niệm hôm ấy, người chỉ huy nói:
— Chúng ta đứng đây hôm nay là nhờ sự tiếp nối của nhiều thế hệ.
Minh vẫn nhớ câu nói ấy.
Anh cũng nhớ những con số được nhắc đến:
64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh ngày 14 tháng 3 năm 1988 tại Gạc Ma.
Những con số ấy khiến Minh suy nghĩ rất nhiều.
Anh nhận ra rằng mỗi con số đều là một con người.
Một người con.
Một người cha.
Một người anh.
Một người bạn.
Họ từng có những ước mơ riêng.
Nhưng họ đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi biển xa.
Con tàu tiếp tục hành trình.
Đêm xuống.
Minh được phân công trực.
Anh đứng dưới lá cờ Tổ quốc.
Gió thổi mạnh.
Lá cờ tung bay.
Minh lấy điện thoại ra xem lại bức ảnh gia đình.
Mẹ đã nhắn:
“Mẹ đang chờ con về.”
Minh mỉm cười.
Anh trả lời:
“Con sắp về rồi.”
Nhưng sau đó, anh lại nhìn ra biển.
Anh nghĩ đến những người không thể trở về.
Anh tự hỏi:
“Nếu họ còn sống, họ sẽ muốn chúng ta làm gì?”
Minh nghĩ rằng có lẽ họ cũng mong đất nước được bình yên.
Mong gia đình được đoàn tụ.
Mong những thế hệ sau được học hành và sống một cuộc sống tốt đẹp.
Sáng hôm sau, đất liền xuất hiện ở phía chân trời.
Mọi người trên tàu vui mừng.
Minh nhìn quê hương ngày càng gần.
Anh bất giác xúc động.
Sau những tháng ngày giữa biển khơi, đất liền chưa bao giờ đẹp đến thế.
Khi tàu cập cảng, mẹ Minh đứng chờ.
Minh bước xuống.
Mẹ ôm lấy anh.
Không ai nói gì.
Một lúc sau, mẹ hỏi:
— Con có mệt không?
Minh cười:
— Con ổn mẹ ạ.
Mẹ nhìn con trai.
— Ngoài đó có khó khăn lắm không?
Minh gật đầu.
— Có.
Rồi anh nhìn về phía biển.
— Nhưng con thấy đáng.
Vài năm sau, Minh trở thành một cán bộ phụ trách tuyên truyền về biển đảo.
Trong một buổi nói chuyện với học sinh, một em hỏi:
— Chú Minh, sau chuyến đi Trường Sa, điều gì làm chú nhớ nhất?
Minh suy nghĩ.
— Tiếng sóng.
Cả lớp cười.
Một em hỏi tiếp:
— Chỉ tiếng sóng thôi ạ?
Minh lắc đầu.
— Không. Chú nhớ những người đã hy sinh. Nhớ những đồng đội. Và nhớ rằng mình may mắn được trở về.
Một học sinh hỏi:
— Vậy chúng cháu phải làm gì?
Minh nhìn các em.
— Hãy học thật tốt và trở thành những người có ích. Đất nước muốn mạnh thì cần những người trẻ có tri thức và trách nhiệm.
Chiều hôm ấy, Minh trở về nhà.
Anh mở chiếc ba lô cũ.
Trong đó vẫn còn một viên đá nhỏ nhặt được trên đảo.
Anh đặt nó lên bàn.
Mẹ hỏi:
— Con mang cái này về làm gì?
Minh mỉm cười:
— Để nhắc con nhớ mình đã từng đứng ở đâu.
Ngoài cửa sổ, gió biển thổi vào.
Minh nhìn viên đá.
Anh hiểu rằng chuyến tàu đã trở về đất liền, nhưng trách nhiệm với biển đảo thì không bao giờ kết thúc.
Chuyến tàu trở về mang những người lính về với gia đình, nhưng cũng mang theo những ký ức về biển đảo và những người đã hy sinh. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 là một dấu mốc đau thương, với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh. Điều thế hệ hôm nay có thể làm là ghi nhớ lịch sử, trân trọng hòa bình và góp sức xây dựng đất nước vững mạnh để bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng những phương thức hòa bình, đúng pháp luật và đầy trách nhiệm.



