CHUYẾN THĂM BẤT NGỜ ĐÊM GIAO THỪA NĂM 1962
Thôn Liễu Kinh
Mỗi dịp Tết đến Xuân về, Bác Hồ luôn dành thời gian đi thăm và chúc Tết nhân dân, đặc biệt là những gia đình nghèo, những người lao động vất vả nhất trong xã hội.
Đêm Giao thừa năm Nhâm Dân (1962), trời Hà Nội mưa rún rún, cái lạnh cắt da cắt thịt. Xe chở Bác lặng lẽ lăn bánh trên những con phố vắng. Bác dặn các đồng chí bảo vệ đưa Bác đến thăm gia đình chị Tín – một người phụ nữ góa chồng, làm nghề gánh nước thuê và dọn vệ sinh, nuôi 5 đứa con nhỏ tại một căn hầm hẹp ở phố Hàng Chàm.
Khi Bác bước vào căn phòng nhỏ chật chội, trên bàn thờ chỉ có một dĩa hương trắc và vài ngọn nến, chị Tín đang gánh hai thùng nước từ ngoài đường về. Bàng hoàng nhận ra vị Chủ tịch nước đang đứng trước mặt mình giữa đêm Giao thừa, chị Tín đánh rơi hai thùng nước, òa khóc nức nở: "Thưa Bác... sao Bác lại đến thăm nhà cháu... Cả Hà Nội này bao nhiêu nhà giàu sang, sao Bác lại đến nhà cháu?".
Bác tiến lại gần, lau nước mắt cho chị Tín và âu yếm nói:
"Bác không đến thăm những nhà như nhà chú chị thì thăm nhà ai? Bác đến thăm để xem năm mới mẹ con chú sống ra sao, ăn Tết thế nào chứ!"
Bác tự tay mở gói quà Tết mang theo, trao bánh chưng, mứt Tết và lì xì cho các con của chị Tín. Bác dặn dò cán bộ thành phố phải chú ý tạo công ăn việc làm ổn định cho những người lao động nghèo như chị Tín. Bờ vai ấm áp và tình thương bao la của Bác đêm Giao thừa năm đó đã thắp sáng ngọn lửa hy vọng cho những kiếp người lam lũ giữa lòng Thủ đô.



