Bài viết

Chuyến thăm đặc biệt ở Trại mồ côi Kim Đồng

Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

18/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặt chân đến thăm Trại trẻ mồ côi Kim Đồng vào một buổi sáng đẹp trời, hình ảnh hàng rào dây thép gai giăng kín xung quanh cơ sở đã khiến Bác Hồ không khỏi xót xa. Ngay lập tức, Người nghiêm khắc nhắc nhở ban phụ trách: "Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô các chú lại rào dây thép gai như trại giam thế này? Phải tháo gỡ ngay! Chế độ cũ gò bó các cháu, nay ta phải bù đắp tình thương cho các cháu."

Đi sâu vào kiểm tra từng phòng ở, bếp ăn và nơi sinh hoạt, Bác ghi nhận sự ngăn nắp nhưng chỉ ra hạn chế lớn nhất của trại: thiếu đi hơi ấm gia đình. Bác ân cần bảo cán bộ: "Các cháu đã mất cha mất mẹ, thì các cô các chú ở đây phải là cha, là mẹ. Quản lý kỷ luật là đúng, nhưng không được làm mất đi sự hồn nhiên của trẻ thơ. Đừng biến các cháu thành những 'ông cụ non'." Bác yêu cầu được gặp em nhỏ được coi là "kém nhất" trại – cậu bé có biệt danh là "Quốc lủi" vì thường xuyên xé rào trốn trại ra phố.

Đối diện với cậu bé đang cúi đầu sợ hãi, Bác nhẹ nhàng vuốt tóc em, lắng nghe em nghẹn ngào tâm sự về sự gò bó, bức bối trong sinh hoạt. Bác ôm em vào lòng và khuyên bảo: "Từ nay cháu phải phấn đấu bỏ chữ 'lủi', chỉ giữ lại tên 'Quốc' thôi nhé!". Bác nắm tay Quốc đi ra sân hội trường, kể cho toàn thể các em nghe về tuổi thơ gian khó, mồ côi mẹ từ năm lên mười của chính mình. Những lời thấu hiểu, sẻ chia như của một người Ông dành cho cháu đã chạm đến tận cùng trái tim những đứa trẻ thiếu hụt tình thương, biến Trại Kim Đồng từ đó trở thành một mái ấm gia đình thực sự.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn