CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA
Một hôm tôi sang thăm chiến hữu Bùi Đình Quang - Ở tại 6 / 42 đường Tràng Thi, phường Trần Đăng Ninh, Thành phố Nam Định - Bùi Đình Quang nguyên là vận động viên thể công Quân Đội, nguyên chiến sĩ Công an tại Nam Định. Tôi hỏi anh Quang: Tấm ảnh tên Mỹ khỏa thân chụp với anh treo trên tường kia; xuất xứ tại đâu, năm nào?
- Anh thong thả trả lời: Năm 1962 tôi vào đội bóng đá Thể Công quân đội, năm 1964 tôi chuyển sang Công An Nhân Dân, đóng tại Nam Định. Năm 1967 đơn vị sơ tán về xã Mỹ Hà, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Hà. Khoảng 8 giờ sáng ngày 28/6/1967, thấy tiếng nổ lớn, sáng rực trên bầu trời, Lúc đó tôi trực chiến, chạy ra ngoài thấy máy bay giặc Mỹ rơi. Tôi xông đến chĩa súng ngắn vào tên phi công Mỹ. Nó run lẩy bẩy. Tôi trói nó, bắt nó cởi hết quần áo, thu súng ngắn, điện đài, dao găm.
Phi công Mỹ có tên là LAWRENCE WILLIAM - Hải quân (CDR) sinh 10/1/ 1930, số lính: 54.30.32 mang hàm trung tá, chỉ huy trưởng tốp bay. (Tấm ảnh trên lưu trữ tại phòng truyền thống Công An Nam Hà) Nếu không bắt nó cởi hết quần áo, thì rất nguy cho chúng ta. Vì điện đài của nó giấu trong quần hoặc áo, chỉ cần nháy một phát (điện đài) thì máy bay khác đến oanh tạc ngay và tìm cách cứu phi công. Đoàn dân quân ồ ạt xông đến. Nó càng hoảng hốt, mặt mày tái mét. Sáu máy bay AD6 của địch gầm rú trên bầu trời nhiều vòng, tìm kiếm phi công, không nhận được tín hiệu ở dưới đất, rồi cũng phải cút.
Tôi tò mò hỏi thêm anh Quang:
- “Anh lấy giây thừng đâu mà trói nó?
- “Ngày mùa, giây lạt bó lúa vương vãi quanh đây, thiếu gì!”
- “Anh biết sự việc sắp sẩy ra hay sao mà chuẩn bị sẵn cái khăn che “của quý” của nó để chụp ảnh?
- “Đấy không phải là khăn, mà là mảnh lá chuối xanh (ảnh đen trắng, không rõ mầu xanh), dùng dây chuối khô làm giải rút cho nó để chụp ảnh. Để cho nó trở về với tự nhiên - cái mốt mới bây giờ đấy. Thế cũng lịch sự rồi. Sau đó tôi giao tên phi công cho anh Nguyễn Biểu - Phó Giám đốc Công an Nam Hà, chuyển hắn về tỉnh đội Nam Hà.
Anh Quang cho tôi biết thêm: Vợ tôi là Đinh Thị Mai trước kia công tác tại phòng Phát hành báo chí Bưu Điện Nam Định, có em là Đinh Quang Hưng từng học tại CuBa 7 năm về ngành truyền hình. Anh Hưng cầm tấm ảnh của anh Bùi Đình Quang bắt phi công Mỹ đưa Chủ tịch Fidel Castro xem, Chủ tịch ca ngợi “Người Việt Nam rất dũng cảm”. Học xong, anh Hưng về nước, công tác tại đài Truyền hình Trung ương.
Anh Quang nói với tôi: “Từ đó đến nay đã 48 năm, gần nửa thế kỷ, nước mình nhiều thay đổi, dân mình từ bùn lầy vươn lên. Tóc tôi bạc hết, có lẽ tóc viên phi công Mỹ cũng bạc. Gặp nhau, chẳng nhận ra nhau đâu. Nếu gặp nhau sẽ bắt tay nhau, khép lại quá khứ”.
Câu chuyện có thật nhưng hơi dí dỏm và điểm nét hài hài anh em chúng tôi kể lại cho nhau nghe - Tôi ghi lại bằng mấy dòng mộc mạc chuyển đến các đồng chí và bạn đọc để chúng ta cùng thưởng thức một “ chiến công ” nho nhỏ của một chiến sỹ Công an nhân dân thời ấy - Một chiến công bằng một sáng kiến rất tinh vi hiệu quả nhưng thời ấy con người bình dị và trách nhiệm lắm , họ chẳng đòi hỏi công lao hay một bài viết tung hứng nào mà tất cả - Tất cả cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước … Còn hôm nay anh Quang nói “ … Nếu gặp nhau sẽ bắt tay nhau, khép lại quá khứ” - Một câu nói rất phù hợp với đường lối đối ngoại của Cách mạng Việt Nam ngày nay, khép lại quá khứ để cùng phát triển và bảo vệ nền hòa bình cho trái đất thân yêu này - Trái đất đang mong nhân loại toàn cầu hãy xích lại gần nhau và mãi mãi “ người biết yêu người ”.



