Bài viết

Chuyến thị sát định mệnh Thiếu tướng Trần Văn Hùng

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thiếu tướng Trần Văn Hùng (nguyên Phó sư đoàn trưởng, Tham mưu trưởng Sư đoàn 2, Quân khu 5) tâm sự: “Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, việc thương vong đến cấp chỉ huy sư đoàn và quân đoàn là điều hiếm gặp, nhưng trong cuộc chiến giúp bạn Campuchia, điều hiếm gặp ấy đã xảy ra”.

Thiếu tướng Trần Văn Hùng nhắc tới hai trường hợp hy sinh trên chiến trường Campuchia, đó là liệt sĩ, Tư lệnh Quân đoàn 3 Nguyễn Kim Tuấn và Liệt sĩ, Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2 Trương Hồng Anh. Ông lý giải: “Khi đặt chân tới chiến trường Campuchia, những đơn vị chủ lực, từng có nhiều năm kinh nghiệm ở chiến trường miền Nam gặp phải những khó khăn về địa hình, thời tiết, về lối đánh của kẻ địch. Những khó khăn ấy làm cho sự dấn thân vào tác chiến thực tiễn của người chỉ huy cũng rất khác so với thời chống Mỹ, bởi vậy mà tỷ lệ thương vong của cán bộ cấp sư đoàn, quân đoàn cũng lớn hơn”.

Vị tướng trận mạc đã kể lại câu chuyện xúc động gắn với hình ảnh người Sư đoàn trưởng trẻ tài năng, xông xáo trên mặt trận Đông Bắc Campuchia. Đó là những ngày cuối tháng 4-1984, khi Sư đoàn phó Trần Văn Hùng đang nhận nhiệm vụ đi tăng cường cho Trung đoàn 1 của Sư đoàn 2 thì được Sư đoàn trưởng Hồng Anh điện về nhận bàn giao công việc vì Đại tá Trương Hồng Anh nhận lệnh về nước để chuẩn bị đi học ở Liên Xô. Ngày 28-4-1984, ông Hùng về đến Sở chỉ huy sư đoàn và 2 giờ đêm hôm ấy mới hoàn thành công việc bàn giao. 5 giờ sáng hôm sau, ngủ dậy, Sư đoàn trưởng Hồng Anh tới gặp ông, bảo: “Anh Hùng này, tôi phải lên Cao điểm 547 kiểm tra xem vì sao Cứ điểm ấy lại khó đánh đến thế”.

Chuyện chiến trường K của ba vị tướng

Thiếu tướng Trần Văn Hùng (bên phải) nhận ra đồng đội Sư đoàn 2, Quân khu 5 trong ngày gặp mặt.

Sư đoàn phó Trần Văn Hùng đề xuất: “Mình đi ô tô thì chỉ vào đến vị trí của Trung đoàn 1, còn đường lên Cao điểm 547 thì phải hành quân bộ vì đường rất khó đi, anh em công binh lại chưa rà mìn xong”.

Đại tá Hồng Anh đồng ý với phương án ấy. Hôm đó, cùng đi có Sư đoàn trưởng Sư đoàn 315 Nguyễn Hữu Quang. Xe dừng tại Trung đoàn 1, trưa 28-4-1984, đoàn đi bộ lên Cao điểm 547. Sau khi thị sát, ăn cơm trưa và tắm giặt xong, Sư đoàn trưởng Hồng Anh bảo: “Có lẽ mình cho ô tô lên đón về”, rồi ông quyết định cho một chiếc GMC tới.

“Do vừa tắm xong nên Sư trưởng Hồng Anh vận quần đùi, áo may ô ngồi ca bin cùng lái xe và một lái phụ, tôi, anh Quang cùng anh em cơ quan Sư đoàn 2 ngồi trên thùng xe. Đang đi thì chiếc xe của chúng tôi gặp một xe chở chiến lợi phẩm từ Điểm cao 547 xuống, chiếc GMC liền tránh để cho chiếc xe này chạy qua. Nào ngờ, chiếc xe của chúng tôi bị dính mìn của địch, một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi bị cháy sém hết đầu tóc. Cả mũ, quần áo, giày dép, đồng hồ cũng bay hết. Tôi chạy lên ca bin thì không thấy Sư đoàn trưởng đâu, liền bảo cậu chiến sĩ quân y cùng đi tìm thì thấy ông bị văng ra cách đó một đoạn, quần áo đang bốc cháy, người bị bỏng nặng”, Thiếu tướng Trần Văn Hùng nhớ lại.

Đại tá Trương Hồng Anh được sơ cứu kịp thời rồi chuyển về bệnh xá Trung đoàn 1. Cấp trên cũng cho trực thăng xuống với ý định đưa ông về bệnh viện tiền phương của Quân khu 5, nhưng do điều kiện địa hình, trực thăng không thể đáp xuống, muốn chuyển ông tới bệnh viện quân khu thì chỉ còn phương án đi xe quân sự trong thời gian một ngày đường.

“Ngày 30-4-1984, Đại tá Trương Hồng Anh tỉnh táo trở lại, chúng tôi quyết định đưa ông bằng xe quân sự tới bệnh viện tiền phương quân khu. Do việc vận chuyển bằng xe quân sự, đường lại làm gấp nên bụi bặm dính đầy người. Khi các bác sĩ giở bông băng ra để làm vệ sinh thì ông bị tụt huyết áp. Tại đây, ông được trực thăng đưa gấp về bệnh viện tiền phương của Bộ đặt tại Stungtreng. Do vết thương quá nặng nên tới ngày 2-5-1984 thì ông hy sinh”, Thiếu tướng Trần Văn Hùng xúc động kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn