Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHUYẾN THỊ SÁT ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Sinh năm: 02-1934 Quê quán: Diễn Lộc, Diễn Châu, Nghệ An Thường trú: Nhà 23/N4, Tổ 57, Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội Điện thoại: 04.38531518 - 0123.7561375 Tứ Bộ GTVT chuyển sang Quân đội năm 1965 Nguyên Trợ lý Phóng Công trình, Đại uý Trưởng phòng Thiết kế Cục TMCB, Bộ Tư lệnh Trường Sơn Nguyên Viện trưởng Viện Khảo sát Thiết kế - Binh đoàn 12 Nghỉ hưu năm 1992 từ Binh đoàn 12

Lai Châu12/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Công tác tại Phòng Công trình, Cục Tham mưu Công binh, tôi thường được giao các nhiệm vụ nghiên cứu trên bản đồ, vạch các tuyến đường theo yêu cầu của Bộ Tư lệnh, đi thị sát thực địa một số tuyến đường và cũng có thời gian chỉ đạo thi công hiện trường.


Tôi nhớ nhất hai chuyến thị sát đầy ấn tượng, chuyến thị sát đường B80 từ Thừa Thiên vào Kon Tum và lần thị sát tuyến đường tránh đèo Đá Đẽo, phà Xuân Sơn, đến đường 16 khu vực Quảng Binh.

Tháng 6 năm 1967, không về tập kết tại Hương Đô, Hà Tĩnh để học tập và an dưỡng, tôi được phân công trực chiến mùa mưa tại khu vực Rừng Thông đường B45, dưới sự chỉ huy của Cục phó Tham mưu Công binh Nguyễn Văn Kỷ. Chúng tôi được giao nghiên cứu tuyến đường nối từ đường B45 vào Tây Nguyên với yêu cầu tuyến phải hoàn toàn đi sang vùng giải phóng trên địa phận Việt Nam, không qua đất Lào. Dựa trên bản đồ 1/100.000, tổ kỹ thuật bộ phận trực chiến khẩn trương nghiên cứu hướng tuyến báo cáo bằng điện đài về Cục.


Ngay sau đó vài hôm, tôi được đồng chí Cục phó Nguyễn Văn Kỷ giao nhiệm vụ Tổ trưởng tổ thị sát tuyến. Cùng đi có các đồng chí Trần Văn Cư, Vũ Chí Can và y tá Nguyễn Chan.

Trung đoàn 10 được lệnh thị sát từ trong ra. Với ý đồ của Bộ Tư lệnh, sau khi mở xong đường B46, Trung đoàn 10 sẽ là đơn vị trực tiếp mở đường này nên Trung đoàn trưởng, thiếu tá Đinh Hào trực tiếp tham gia. Trung đoàn trưởng Đinh Hào muốn nắm toàn tuyến từ đầu nên từ đường B46 theo đường giao liên phía tây Trường Sơn cắt sang phía đông chờ gặp nhau theo toạ độ được xác định tại phía bắc huyện 40 để cùng đi thị sát đoạn tiếp theo. Cùng đi với đồng chí Đinh Hào có các đồng chí cán bộ kỹ thuật đội Khảo sát Công binh đang công tác tại đường B46 và 1 tiểu đội trinh sát của Trung đoàn, có điện đài 15 Watts để giữ liên lạc với các cấp.


Thị sát vùng giáp biên Trường Sơn hai nước Việt Lào, chúng tôi chịu khí hậu cả hai miền, lúc nắng gắt, lúc mưa dầm lầy lội, thời tiết trong cả chuyến đi vô cùng khó chịu. Có hôm ban sáng lúc lên đường đi thị sát, trời mưa rất to, gió thôi gẫy cả nhánh cây rừng, ni lông che mưa bay phần phật, đến gần trưa thì trời lại nắng gắt. Vùng đất kỳ lạ, cây xoài mọc đầy rừng. Xoài chín vàng ươm, rụng đầy gốc cây, toả một mùi thơm dịu mát. Ngồi nghỉ chân, chúng tôi đặt mũ cối dưới tán cây, chờ gió thổi, quả nào rơi đúng vào mũ thì mới lấy ăn, của rừng nhiều đến như vậy, "rừng vàng biển bạc” mà!


Dân vùng này bị o ép trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ nên đời sống quá khó khăn, nhà cửa quá tạm bợ, chật hẹp không thể nhờ vả được. Chúng tôi phân công một nhóm đi trước tìm địa điểm phù hợp, chặt cây que làm lán, tổ chức hậu cần, lúc cả đoàn làm việc ngoài mặt đường đến chỉ cần lợp ni lông tăng cá nhân, là có chỗ ăn nghỉ ngay. Lán tạm mỗi vị trí ở vài ba ngày, đủ thị sát chi tiết một đoạn đường từ 10 đến 15 ki lô mét rồi lại cuốn chiếu chuyến đi. Tuyến đường chúng tôi chọn đi trên phân thuỷ, lán tạm phải chọn nơi có suối nước, nói là suối nước, nhưng trên phân thuỷ nước chỉ có tại các khe nhỏ.


Thị sát trong cả mùa mưa không eo hẹp về thời gian, không bị thúc bách, khu vực không bị máy bay địch nhòm ngó, nên chúng tôi thống nhất với nhau thị sát kỹ, chọn hướng tuyến hợp lý ngay từ bước thị sát, tính toán khối lượng cụ thể cho từng cây số, vẽ tuyến đường dự kiến chính xác vào bản đồ, ghi chép tỉ mỉ, nhằm giảm bớt công việc cho giai đoạn định tuyến. Trong đoàn thị sát có đến 4 cán bộ kỹ thuật, nhiều chiến sĩ trinh sát đã có trình độ văn hoá cấp 3, nên đây là điều có thể thực hiện được. Anh Đinh Hào là con người thực tế, rất tán thành cách làm này, là Trung đoàn trưởng, người chỉ huy nhưng anh lại ghi chép rất đầy đủ như một trợ lý.


Hướng tuyến được thị sát từ Rừng Thông (Km 34 đường B45), men theo đường phân thuỷ, phía đông Trường Sơn trên đất Việt sát biên giới hai nước Việt Lào.

Về cơ quan Cục, chúng tôi mới biết tuyến đường này được tổ chức thị sát theo ý đồ của Đại tướng Tổng Tư lệnh đã chỉ thị. Đại tướng mong muốn phải sớm xây dựng một hướng tuyến xuyên suốt phía đông Trường Sơn nằm hoàn toàn trên đất Việt từ hậu phương qua đường số 9 vào tận cuối Khu 5.


Hướng tuyến chúng tôi đã thị sát tranh thủ đi phía tây khá xa đường 14 cũ, được xây dựng thời Pháp để đảm bảo an toàn. Nhằm ít khối lượng đào đắp, thời gian thi công nhanh, tránh khu vực địch đang kiểm soát cố gắng bám đường phân thuỷ. Đúng ý đồ chỉ đạo của cấp trên, tuyến đường đã được thị sát hoàn toàn trên đất Việt Nam.


Về đến chỉ huy sở Trung đoàn 10 trên đường B46, tổng hợp hướng tuyến, dự kiến khối lượng toàn tuyến, thống nhất các bước sắp tới, báo cáo về Cục, đoàn thị sát rất phấn khởi vì đã hoàn thành nhiệm vụ.


Cục Tham mưu Công binh điện gọi tôi về báo cáo kết quả. Biết tôi đã trải qua mấy mùa mưa, đang bị sốt rét rừng dày vò đồng chí Đinh Hào cử đồng chí Lương, một chiến sĩ trinh sát thông minh, nhanh nhẹn đã tốt nghiệp cấp 3 phổ thông cùng đi.


Chuyến đi rất khẩn trương, tôi phải về kịp báo cáo tình hình, đồng chí Lương phải ra cơ quan Bộ Tư lệnh kịp làm thủ tục ra Bắc nhập học đào tạo cán bộ nguồn. Hai anh em theo bản đồ địa hình, cắt đường rừng về trạm giao liên T55, bỏ qua nhiều trạm giao liên khác nhằm rút ngắn thời gian. Giữa rừng già âm u tĩnh mịch chỉ có hai người dấn bước.


Ngày thứ hai, vào lúc xế chiều phải qua một dòng sông rộng, trời lại đang mưa rất to, theo bản đồ địa hình, qua sông còn phải đi khoảng tám cây số nữa mới có một bản dân có thể xin nghỉ qua đêm.

Nước sông dâng lên trông thấy mỗi lúc một cao, lội qua sông rất nguy hiểm nhưng không thể ngủ giữa rừng, vì có thể gặp thú dữ, gặp nhiều rủi ro khác, nên phải quyết định nhanh chóng vượt qua sông thì mới kịp đến bản trước khi trời tối. Lũ ống đổ về ào ạt, nước sông dâng quá nhanh, chảy xiết.


Phải vượt qua sông lúc này như đã là mệnh lệnh, đồng chí Lương nhanh chóng gói tất cả tư trang hai người vào ni lông làm phao, súng khoác qua vai thả mình xuống dòng nước. Tôi bám vào báng súng của Lương, cố gắng quậy mình theo đồng chí Lương. Vật lộn với dòng nước lũ qua dòng sông nơi đây khá rộng, gần sang bờ bắc, tôi bị trượt tay mất đà, bị nước cuốn trôi một đoạn. Rất nhanh, Lương chạy theo xuôi dòng nước kịp trao nòng súng cho tôi bám, kéo giữ được tôi lại. Thật hú vía, cuối cùng hai anh em cũng đã sang sông.


Qua bờ bắc, một con nai ngơ ngác nhìn hai người, Lương giương súng định bắn nhưng tôi ra hiệu không, con nai nhẹ nhàng đi vào rừng. Chuyến trở về cơ quan khá mạo hiểm, một chuyến đi đầy ắp kỷ niệm, tôi không thể nào quên.

Đã hơn 40 năm trôi qua, tôi không còn có liên lạc được với đồng chí Lương, nhưng không bao giờ tôi quên được những chi tiết này.

Lúc này các đường ngang sang chiến trường Quảng Trị, Thừa Thiên đã được mang tên B70, B71, B72, B73. Với ý đồ dành tên đường B74 cho một tuyến đường vùng Quảng Nam đang khảo sát, sau khi báo cáo tổng hợp xong, tôi để nghị đặt tên đường này là B75. Cục trưởng Phạm Văn Diêu cười, tế nhị “sớm giải phóng được đất nước cũng là mong muốn của mọi người, tuy nhiên hãy đăng ký tên đường này là đường B80".


Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, chúng tôi đã nghỉ hưu, có lần gặp lại người thủ trưởng cũ, tôi nhắc lại chuyện, “Cụ” cười thân mật vẫn như những năm nào, với giọng Khu 5 “Cậu thế mà tiên tri!”

Đầu năm 1968 ta giải phóng Khâm Đức, có cơ hội sử dụng đường 14, do vậy không có kế hoạch khảo sát định tuyến để thi công đường B80 nữa. Cho đến năm 1975, lúc chiến tranh chống Mỹ cứu nước kết thúc, đường B80 cũng chỉ dừng lại là những vạch đỏ đứt đoạn trên bản đồ tham mưu mà thôi.


Đồng chí Trần Văn Cư được Cục trưởng Cục Tham mưu Công binh trực tiếp giao nhiệm vụ theo dõi chỉ đạo công việc của Đại đội Khảo sát 1 đang thị sát đoạn đầu tuyến đường xây đựng cơ bản Nhà nước và Quân đội giao cho Bộ Tư lệnh Trường Sơn thực hiện từ Troóc trở vào, kết hợp tránh được cả đèo Đá Đẽo và phà Xuân Sơn. Tuy nhiên với địa hình vùng núi phức tạp, Đại đội 1 Khảo sát đang gặp nhiều khó khăn trong bước thị sát để định tuyến.


Trăn trở nhiều ngày đêm, các cán bộ kỹ thuật Phòng Công trình dày công nghiên cứu trên bản đồ, tham vọng nếu tránh được cả đèo Đá Đẽo và phà Xuân Sơn như dự kiến sẽ giảm bớt chiều dài được khoảng 7 ki lô mét, giảm khối lượng thi công không nhỏ.


Lúc này, một thúc bách không kém quan trọng là Bộ Tư lệnh đã bố trí Đoàn 67, một công trường của Bộ Giao thông vận tải biệt phái sang Bộ Tư lệnh Trường Sơn, do đồng chí Lê Ngọc Hoàn chỉ huy thi công từ đường 10 trở ra, và đã bố trí 2 đơn vị khác cỡ trung đoàn thi công từ đường 20 trở vào.


Hướng tuyến chưa được xác định, trong lúc đó các đơn vị thi công đã tập kết vào vị trí. Đây là một sức ép quá lớn đối với đơn vị khảo sát. Vì thế, Phòng Công trình kiến nghị xin cho thị sát bằng máy bay trực thăng vùng núi phía tây Quảng Bình từ đèo Đá Đẽo dọc Trường Sơn xuống khu vực đường 16 phía nam.


Đây là kiến nghị táo bạo, không chắc được chấp nhận, nhưng lại được Bộ Quốc phòng nhanh chóng đồng ý. Tuy vậy, thời điểm này máy bay trực thăng phải hạn chế giờ bay đành cho chiến đấu nên phương tiện có thể đáp ứng được chỉ là máy bay AH2.


Đầu tháng 6 năm 1973, chuyến bay thị sát được triển khai. Sau một tuần lễ hợp đồng với địa phương, bố trí, chỉ thị trên bản đồ cho Đại đội Khảo sát 1 đốt lửa, tạo khói dưới mặt đất, đánh dâu toạ độ nhiều điểm khống chế giúp tổ thị sát máy bay dễ quan sát địa hình. Điều quan trọng nữa là phải hợp đồng xác định lộ trình bay với tổ bay thật chu đáo, tuyệt đối tránh những đáng tiếc có thể xảy ra.


Cục trưởng Cục Tham mưu Công binh Phan Quang Tiệp trực tiếp chỉ định tổ thị sát gồm 4 thành viên: Trần Văn Cư; Hoàng Ngọc Châu, Trợ lý phòng Công trình; Nguyễn Đinh Hải, Đại đội trưởng Khảo sát 1 và đồng chí Lê Ngọc Hoàn, Đoàn trưởng Đoàn 67. Đồng chí Trần Văn Cư được giao nhiệm vụ tổ trưởng tổ thị sát.


Quan sát địa hình phải qua cửa kính lỗ tròn của máy bay AH2 mặc dù bị hạn chế góc nhìn, nhưng vì được triển khai đủ các điểm dự kiến đúng toạ độ, nhờ khói dưới mặt đất bốc cao nên cũng dễ quan sát.


Tập trung vào nhiệm vụ, chúng tôi đã quên đi mọi âu lo ban đầu: máy bay có tốt, tổ lái có giỏi bay sát vào được những nơi đã chỉ định, Đại đội Khảo sát 1 đốt khói có đúng địa điểm, đúng giờ quy định không? Chúng tôi đùa vui với nhau, Mỹ đã buộc phải ký kết hiệp định Paris, miền Bắc không còn bị máy bay Mỹ oanh tạc, nhưng vẫn còn một mối âu lo nữa là các “cụ dân quân Hoằng Hoá vẫn hăng hái bắn rơi máy bay”...! Không biết tỉnh đội, các huyện đội, các đơn vị bộ đội đóng quân trên địa bàn đã phổ biên đến tận các tay súng chưa?


Qua 8 vòng bay, tổ thị sát triệt để tận dụng thời gian quan sát không sót các dự kiến, nhận biết được các núi đá cao, các “sông đá” sâu đúng như báo cáo thị sát đầu năm của Đại đội 1.

Ở các vòng bay cuối cùng, tổ quan sát chăm chú, không bỏ sót cơ hội nhưng vẫn không đạt được mong đợi như kỳ vọng. Tổ hội ý chớp nhoáng trên khoang bay và thống nhất: “địa hình khu vực không cho phép đặt tuyến được”, và kết thúc ở vòng bay thứ 8.


Ở nước ta trong thời bình dùng phương tiện máy bay thị sát tuyến đường đã là điều hiếm hoi, từ trước tới nay chưa có điều kiện. Đang trong thời chiến, đây quả là một chuyến bay nghề nghiệp lịch sử, có một không hai. Tuy từ phương tiện hiện đại này, ta không vẽ được một nét đỏ đường liền nét trên bản đồ, nhưng đây là một nỗ lực lớn của Bộ Quốc phòng, của Bộ Tư lệnh Trường Sơn. Từ đó cho phép kết luận rằng không cho phép đặt được tuyến trên địa hình trong khu vực, tránh được cả hai trọng điểm đèo Đá Đẽo và phà Xuân Sơn.


Không đạt được yêu cầu, Cục Tham mưu Công binh phân công Đại đội Khảo sát 2 tiếp tục tổ chức thị sát tìm đường tránh trọng điểm phà Xuân Sơn, không thị sát tuyến tránh đèo Đá Đẽo nữa.

Và điểm đầu đường xây dựng cơ bản Bộ Tư lệnh Trường Sơn được giao tính từ Troóc, phía bắc phà Xuân Sơn.

Chuyến đi thị sát tuyến đường B80 từ đường B45 đến đường B46 phía đông Trường Sơn trên đất Việt chúng tôi phải thực hiện hoàn toàn thô sơ trong hơn hai tháng, lần thị sát tuyến xây dựng cơ bản đông Trường Sơn trên đất Quảng Bình chỉ vẻn vẹn trong hơn 1 giờ đồng hồ bằng phương tiện hiện đại. Trong chiến tranh gian khổ vẫn đầy ắp những kỷ niệm thú vị, chẳng thể nào quên...!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn