chuyện thời chiến tranh 3
Xóm Phường nằm ở phía Tây chi khu Phước Lộc. Từ đây đến đó đường chim bay khoảng hơn hai ki lô mét, nhưng phải vượt qua cánh đồng lúa rộng mênh mông, địa hình trống trải, lại bị hệ thống đèn điện chiếu sáng và hệ thống đèn pha sân bay Đông Tác soi trùm lên cả căn cứ chi khu Phước Lộc. Để đảm bảo bí mật tuyệt đối, bộ đội phải hành quân đi lom khom, thậm chí có đoạn phải bò trườn.
Khoảng 11 giờ 30 phút đêm, toàn đội hình chiến đấu đã áp sát hàng rào kẽm gai lớp ngoài cùng của chi khu. Bộc phá ống mở rào đã chuẩn bị xong. Các đơn vị hỏa lực và toàn lực lượng tiến công đã chuẩn bị xong đợi giờ “G”.
Bọn địch trong căn cứ hoàn toàn không hay biết. Trong lớp ngụy trang nằm ép mình sát gần cửa mở, chúng tôi nghe rõ mồn một tiếng nói vọng ra từ trong lô cốt. Có lẽ bọn lính đang chuẩn bị đón giao thừa. Tiếng cười nói, chúc tụng, tiếng “zdô” xen lẫn vài giọng nữ nhõng nhẹo.
Đèn pha phía sân bay Đông Tác bật quét qua quét lại nhiều lần sáng rõ như ban ngày. Hai tên lính từ vọng gác chạy vào. Một giọng đầy uy quyền quát to vọng ra: “Ê, sao tụi bay dám bỏ nhiệm vụ vào đây? Đ.m. coi chừng lơ là canh gác, cộng sản nó tập kích vào là chết cả nút đó nghe chưa con. Đây, cầm lấy rồi biến”.



