Tập thể lớp 10C9, Trường THPT Bỉm Sơn

Thời hoa lửa của dân tộc không chỉ rực cháy bởi hào khí cách mạng mà còn thấm đẫm sự thảm khốc của chiến tranh - những năm tháng bom đạn cày xới quê hương, sự sống mong manh giữa lằn ranh sinh tử, nơi tuổi trẻ phải trưởng thành trong mất mát và hy sinh. Trong khói lửa mịt mù ấy, mỗi con người bước ra chiến trường đều mang theo lý tưởng lớn lao, sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc riêng để gìn giữ độc lập cho Tổ quốc. Chính từ bối cảnh khốc liệt đó, bác Mai Ngọc Thoảng đã đi qua thời hoa lửa với tư cách là một người lính, một con người của lịch sử. Cuộc đời và những trải nghiệm của bác gắn liền với những năm tháng gian nan mà hào hùng - nơi ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến được tôi luyện trong bom đạn. Bác không chỉ là nhân chứng của một thời chiến tranh tàn khốc, mà còn là đại diện tiêu biểu cho thế hệ đã sống, đã chiến đấu và hy sinh thầm lặng để làm nên hòa bình hôm nay.
Bác Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1953, năm nay đã 72 tuổi. Dù tuổi tác đã cao, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng bác vẫn còn minh mẫn, giọng nói chậm rãi mà rõ ràng. Trong ánh mắt ấy dường như vẫn vẹn nguyên những ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa. Chính từ những câu chuyện bác kể, quá khứ hào hùng và bi tráng của chiến tranh dần hiện lên, mở ra hành trình đời người gắn liền với bom đạn, mất mát và lòng yêu nước sâu nặng. Bác nhập ngũ năm 1970, mới tròn 17 tuổi. Tuổi ấy khi nghe tin mỹ ngụy xâm chiếm nước ta hòng chiếm lấy toàn bộ miền nam, lòng căm thù giặc dâng lên đến đỉnh điểm. Dù biết nếu lên đường, mình sẽ hy sinh bất cứ lúc nào , nhưng bác đã quyết tâm cất sách đi theo tiếng gọi của tổ quốc.
Sau hai năm nhập ngũ, từ ngày 30/3/1972 đến ngày 1/5/1972, quân ta đã tiến công và giải phóng hoàn toàn tỉnh Quảng Trị. Thừa thắng xông lên, quân ta tiếp tục tiến thẳng vào Huế. Tuy nhiên, trong thời điểm đó, địch mở chiến dịch hành quân Lam Sơn với âm mưu tái chiếm Thành cổ Quảng Trị. Khi ấy, bác cùng Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B (nay là Sư đoàn 390, thuộc Quân đoàn 12) được lệnh ở lại phòng thủ, bảo vệ thị xã Quảng Trị, trong đó có Thành cổ Quảng Trị. Bác chia sẻ: “Cuộc chiến ở đây là cuộc chiến khốc liệt nhất, bởi địch ôm quyết tâm bằng mọi giá chiếm lại Thành cổ Quảng Trị – nơi giữ vị trí then chốt, có ý nghĩa sống còn đối với thế trận của quân ta”. Trong suốt 81 ngày đêm, quân ta đã kiên cường bảo vệ thành công Thành cổ Quảng Trị. Đây là một cuộc chiến có thể ví như mưa bom bão đạn, nơi sự hy sinh và mất mát là vô cùng to lớn. Bác kể lại với giọng nghẹn ngào: “Trong 81 ngày ấy, mỗi ngày quân ta phải bỏ lại hàng trăm đồng đội, tương đương với gần một đại đội. Như vậy, chỉ trong 81 ngày đêm, ta có thể đã mất đến 81 đại đội.”
Nhắc đến những mất mát ấy, ai nghe cũng không khỏi đau xót, sự tàn khốc và tổn thất trong trận chiến này là không gì có thể đo đếm hết được. Bác nhớ rõ những ngày chiến đấu ác liệt bên dòng sông Thạch Hãn. Khi ấy, bác là một chiến sĩ thông tin, “Làm thông tin thì vất vả lắm”. Giữa lúc quân ta đang chiến đấu trong mưa bom bão đạn, bác vẫn phải bám trụ giữ vững đường dây liên lạc, kịp thời nắm bắt tình hình và truyền đạt mệnh lệnh, chi viện cho các đơn vị chiến đấu. Vì nhiệm vụ ấy, dù phải đối mặt với hiểm nguy, thậm chí là hy sinh, bác vẫn quên thân mình để bảo vệ đường dây thông tin. “Thông tin là mạch máu của chỉ huy, mất thông tin là mất chỉ huy, quân ta coi như bị tê liệt”. Trong một đêm chiến đấu ác liệt ấy, địch liên tục tấn công suốt 48 giờ, ngày đêm không ngừng nghỉ…Địch tấn công dồn dập, đường dây liên lạc qua sông Thạch Hãn lại bị đứt, cả tiểu đội của bác tham gia đều hy sinh từng người, bác đã xung phong ra trận để nối lại đường dây ấy ngay trên dòng sông lạnh lẽo, dùng răng nối dây tại chỗ để chỉ huy có thể liên lạc trực tiếp trên chính dòng sông ấy. Nếu không khắc phục được tình trạng này, có lẽ quân ta đã thất thủ.
Khi hỏi về khoảnh khắc nào trong chiến tranh khiến bác nhớ mãi, bác bùi ngùi : “Nhớ mãi ngày đi rải đường dây vào trong vùng địch, hôm ấy là ngày đầu tiên bác đánh nhau với bọn nó. Mới 17 tuổi thôi, đang trốn chui lủi bí mật rải dây thì gặp một thằng địch, sợ chứ, không biết làm gì, nhưng khi đó trong mắt chỉ có sự căm thù, hận đến xương tủy, bác lao vào đánh nhau với nó, sức thì không bằng nhưng cũng nhanh nhẹn, vớ được cây súng bắn chết nó luôn. Sau hôm đấy bác mạnh dạn hơn nhiều”. Bác dí dỏm, vui vẻ, nhưng ẩn sâu trong nụ cười ấy vẫn là sự xúc động, nghẹn ngào khi nhớ về những hình ảnh của ngày ấy.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bác ngân nga cho chúng tôi nghe:
“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ mãi, mãi ngàn năm.”
“Đảng ta, cùng với Bác Hồ kính yêu, bằng trí tuệ và tình yêu nước đã dẫn dắt chúng ta chiến thắng các cuộc cách mạng, mang lại hòa bình như ngày hôm nay.”
Lời cuối, bác dành những lời tâm tình sâu sắc cho thế hệ trẻ ngày nay: “Chúng ta đang được sống trong môi trường hòa bình, được đánh đổi bằng chính xương máu của ông cha ta. Bác mong thế hệ trẻ hôm nay luôn ghi nhớ quá khứ hào hùng của dân tộc, biết ơn những hy sinh thầm lặng của ông cha, từ đó sống có ước mơ, hoài bão và trách nhiệm hơn. Chỉ khi ý thức được giá trị của hòa bình, mỗi người mới biết gìn giữ, vun đắp và tiếp nối truyền thống tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã để lại”
Thay mặt thế hệ trẻ ngày nay, chúng em xin được cúi đầu cảm ơn những con người thầm lặng đã cống hiến cả thanh xuân và xương máu cho sự trường tồn của Tổ quốc.Lịch sử dân tộc không chỉ được viết nên bởi những tên tuổi lừng lẫy, mà còn được dệt thành từ mồ hôi và nước mắt của hàng triệu con người vô danh. Sự tận tụy ấy nhắc nhở chúng em rằng: 'Hòa bình không phải là điều tự nhiên có sẵn'. Chúng em xin hứa sẽ biến lòng biết ơn thành hành động, không ngừng học tập và rèn luyện để xứng đáng với những gì cha anh đã gửi gắm .
(Phóng sự về Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Mai Ngọc Thoảng, phường Quang Trung, tỉnh Thanh Hóa)
Tập thể lớp 10C9, Trường THPT Bỉm Sơn



