Chuyện thời hoa lửa- AHLLVTND Nguyễn Công Bao - Anh Hùng rừng sác
Ông Nguyễn Công Bao
“Thời hoa lửa” thế hệ của những chàng trai, cô gái mười chín đôi mươi đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất trong đời, gác lại bút nghiên, tạm biệt nơi giảng đường đi theo tiếng gọi của tổ quốc bước vào cuộc chiến sinh tử. Trong số những tượng đài tiêu biểu ấy, có người con sinh ra và lớn lên ở vùng đất mỏ Quảng Ninh, người đã để lại bài học quý giá và tư tưởng cho thế hệ trẻ vô cùng lớn. Không ai khác chính là Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Công Bao.
Anh hùng Nguyễn Công Bao sinh năm 1947 tại xã Cẩm, la huyện Yên Hưng, tỉnh Quảng Ninh ( nay là phường Phong Cốc, tỉnh Quảng ninh ), ông là chiến sĩ của Trung Đoàn 10 đặc công nước rừng sác và là một trong tám chiến sĩ đặc công rừng sác, góp công vô cùng lớn cho sự thành công trong trận đánh kho xăng dầu nhà bè (1973).
Nơi ông sinh ra ở một vùng biển quanh năm lam lũ với nắng gió của biển và già đình giàu truyền thống cách mạng, năm 1968 khi đó còn là một chàng trai 21 tuổi ôm đầy những hoài bão khát khao của tuổi trẻ. Nhưng rồi ông quyết định gác lại những hoài bão đó để lên đường nhập ngũ, với thân hình cường tráng, nhanh nhậy ông được đào tạo chiến sĩ đặc công nước. Trải qua những năm tháng rèn luyện vất vả đã biến ông trở thành một con người mang trong mình sự quyết tâm đánh đuổi giặc Mỹ giải phóng miền nam thống nhất đất nước. Đến năm 1972 ông được điều động và chiến trường miền nam thực hiện nhiệm vụ mang tính bước ngoặt lớn trong lịch sử Việt Nam, được biên chế vào Trung Đoàn 10 được mệnh danh là “vùng đất chết”,nơi đây địa hình sình lầy, muỗi mòng, cá xấu và đặt biệt phải đối diện với hệ thống phòng thủ kiên cố của địch để bảo vệ cửa ngõ Sài Gòn.
Bức ảnh này là Anh Hùng Nguyễn Công Bao được phóng viên chiến trường chụp lại trước lúc chuyển bị đánh lớn, với cơ thể một người cơ bắp, ánh mắt ông nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt ấy thể hiện một tinh thần không biết sợ không biết chùn bước trước khó khăn cho thấy một khí phách của một người lính đã sãn sàng.
Tổng kho xăng dầu shell nhà bè lúc bấy giờ được vi như “một chiếc dạ dày của miền nam”, được bảo về nghiêm ngặt bằng lính canh, nhiều lớp hàng rào kẽm gai, hệ thống đèn pha quét liên tục, chó nghiệp vụ và các tàu tuần tra dày đặc. Vào đêm 2 rạng ngày 3/12/1973 ông và đồng đội lên kế hoạch cho cuộc tấn công, ông được giao trọng trách tổ phó đội cảm tử, trước giờ phút lên đường làm nhiệm vụ 8 đồng chí, trong đó có Ông Nguyễn Công Bao được làm lễ truy điệu sống. Và họ thế với nhau “Quyết không để địch bắt sống” , sau đó ông cùng đồng đội tiếp cận mục tiêu ông cùng đồng đội bí mật bơi qua dòng nước siết, khi tiếp cận được mục tiêu tiểu đội ông tách ra nhiều hướng, có ông và đồng chí Phạm Văn Tiềm đi cùng nhau, 2 người lên kế khoạch tiếp cận các bồn xăng một cách nhanh nhất và không bị phát hiện. Ông cùng người đồng đội mình đặt các khối bộc phá vào các bồn xăng, và sau đó bị những lính canh phát hiện, ông và đồng đội mình lập tức tìm cách rời đi, những người đồng đội khác may mắn thoát được, nhưng chỉ có ông và Đồng chí Nguyễn Văn Tiềm bị địch bao vây bắt lại. Nhưng rất may vào lúc 0 giờ 15 phút ngày 3/12/1973, một tiếng nổ lớn xé toạc bầu trời đêm hôm đó hàng trăm lít xăng dầu bốc cháy ngun ngút suốt 12 ngày. Nhưng đáng tiếc ông và người đồng đội Nguyễn Văn Tiềm bị bắt, ông và đồng đội quyết không để rơi và tay địch ông và đồng đội đẫ lấy những quả lựu đạn, đã chuyển bị sẵn chống trả đến giây phút cuối cùng và hy sinh ngay dưới lòng sông. Những người đồng đội khác nhìn thấy cảnh ấy đã tiếc thương cho ông và người đồng đội Nguyễn Văn Tiềm đã anh dũng hy sinh quyết tử quyết sinh vì tổ quốc.
Vì hy sinh dưới dòng sông và chưa thể tìm thấy xác lúc bấy giờ, sau hàng chục năng không tìm thấy xác ông chỉ được ghi nhận là “Mất tích”, khi người vợ của ông nghe tin như một tia sét đánh vào tâm trí bà, nhưng năm thắng qua đi bà vẫn một mực chung thuỷ tìm kiếm thông tin người chồng mình, nhưng đều bạch vô âm tín. Sau hơn 26 năm vào năm 1999 có một người dân gần đó đi cào bùn bắt tôm, cua, cá, vô tình phát hiện những mạnh xương người nghi của liệt sĩ. Ngay lập tức Đại tá Lê Bá Ước đã đến để xác minh những mảnh xương ấy và những di vật như mũ đặc công và dây ống thở với những bằng chứng ấy. Đã đưa 2 người đồng đội về nơi quê nhà. Dù cho vinh quang đến muộn màng nhưng ní trọn vẹn, năm 2013 ông được Đảng và Nhà Nước truy tặng danh hiệu “ Anh hùng lược lượng vũ trang nhân dân” sau hơn 40 mươi năm, hiện nay hài cốt ông được an táng tại nghĩa trang quê nhà Quảng Ninh.
Sự bất tử của người anh hùng Nguyễn Công Bao đã ngã xuống, những hình ảnh oai phong, lẫm liệt của ông và đồng đội mình đã hoá thân thành cụm tượng đài Đặc công rừng sác uy nghi tại Nhơn Trạch (Đồng Nai). Tên của ông cũng được đặt ở tại quê hương Quảng Yên.
Cuộc đời ông minh chứng hùng hồn cho câu nói “có những cái chết hoá thành bất tử”, thế hệ trẻ ngày nay đặc biệt là chúng cháu, luôn ghi nhớ công ơn dựng nước và giữ nước của các vị anh hùng, không chỉ Anh hùng Nguyễn Công Bao mà còn nhiều anh hùng, liệt sĩ khác đã nằm xuống để chúng cháu có như ngày hôm nay. Chúng cháu luôn không ngường học tập theo gương của cha ông đi trước, và còn phát triển học hỏi không ngừng nghỉ để cho đất nước Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu.



