Cựu chiến binh

CHUYẾN THƯ CUỐI CÙNG TỪ QUÊ NHÀ

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1971, đơn vị của ông Trịnh Văn Khang đóng quân tại một khu rừng thuộc phía Tây Trường Sơn. Những ngày ấy, chiến sự diễn ra ngày càng ác liệt. Công việc vận chuyển và bảo vệ tuyến đường chiến lược khiến cán bộ, chiến sĩ gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Điều mà mọi người mong chờ nhất mỗi tháng chính là những chuyến thư từ hậu phương gửi vào. Một buổi chiều, khi đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về điểm tập kết, người giao liên mang đến một túi thư lớn. Tiếng gọi tên vang lên liên tục giữa khoảng sân nhỏ dưới tán rừng. Khi nghe gọi đến tên mình, ông Khang vội bước tới nhận thư. Nhìn nét chữ quen thuộc trên phong bì, ông nhận ra ngay đó là thư của người cha. Ông cẩn thận ngồi xuống bên gốc cây rồi nhẹ nhàng mở thư. Từng dòng chữ hiện lên dưới ánh nắng cuối ngày. Cha ông kể rằng vụ mùa năm ấy khá thuận lợi. Con đê đầu làng vừa được sửa lại sau trận lũ lớn. Bến đò bên sông Chu vẫn tấp nập người qua lại. Mẹ ông vẫn khỏe và ngày nào cũng nhắc đến con trai. Ở cuối thư, người cha viết: "Cha mẹ ở nhà vẫn bình an. Con hãy yên tâm làm nhiệm vụ. Ngày đất nước thống nhất, cha mẹ sẽ ra đầu làng đón con trở về." Chỉ một câu ngắn ngủi nhưng khiến mắt ông cay xè. Ông gấp lá thư lại rồi mở ra đọc thêm nhiều lần nữa. Trong khoảnh khắc ấy, mọi hình ảnh quê hương hiện về rõ ràng trong tâm trí. Ông nhớ cây đa nơi bến nước. Nhớ tiếng mái chèo khua nhẹ trên mặt sông mỗi buổi sớm. Nhớ những buổi chiều cùng cha đưa khách qua sông dưới ánh hoàng hôn. Và hơn hết, ông nhớ gia đình. Tối hôm đó, dưới ánh đèn dầu nhỏ được che kín trong lán, ông ngồi viết thư hồi âm. Ông kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị đoàn kết và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Những trận bom, những lần đối mặt hiểm nguy và những gian khổ nơi chiến trường đều được ông lặng lẽ giấu đi. Ông không muốn cha mẹ phải lo lắng. Lá thư được gửi đi vào sáng hôm sau theo một tổ giao liên. Ông không ngờ rằng đó lại là lá thư cuối cùng ông nhận được từ cha trong thời chiến. Đầu năm 1972, do chiến sự ngày càng căng thẳng, việc liên lạc giữa tiền tuyến và hậu phương trở nên vô cùng khó khăn. Nhiều tháng liền đơn vị không nhận được thư từ. Những người lính chỉ còn biết gửi gắm nỗi nhớ quê hương vào những câu chuyện kể với nhau mỗi đêm. May mắn thay, chiến tranh rồi cũng đi qua. Ngày trở về quê hương sau hòa bình, việc đầu tiên ông làm là tìm lại chiếc hòm gỗ cũ trong nhà. Bên trong vẫn còn những lá thư đã ngả màu theo năm tháng. Trong số đó có lá thư của cha gửi cuối năm 1971. Ông nâng niu từng nếp gấp trên tờ giấy đã cũ. Người cha năm ấy giờ không còn nữa. Bến đò quê hương cũng đã được thay thế bằng cây cầu mới. Nhưng những dòng chữ của cha vẫn còn nguyên hơi ấm của tình thân. Nhiều năm sau, mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe về chiến tranh, ông Trịnh Văn Khang đều lấy lá thư ấy ra cho mọi người xem. Đó không chỉ là một kỷ vật gia đình. Đó là minh chứng cho tình cảm của hậu phương dành cho người lính, là nguồn sức mạnh tinh thần giúp họ vượt qua những năm tháng bom đạn. Và đối với ông Khang, lá thư ấy mãi mãi là một phần thiêng liêng của thời hoa lửa – một thời mà tình yêu quê hương, gia đình và Tổ quốc luôn cháy sáng trong trái tim những người lính trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYẾN THƯ CUỐI CÙNG TỪ QUÊ NHÀ | Câu chuyện thời hoa lửa