Bài viết

Chuyển thương binh qua mắt giặc

Hải Phòng20/04/2026Nguyễn Thị Huyền Trang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Trường, TP. Hải Phòng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Tiền Giang, nói đến Anh hùng lực lượng vũ trang Lê Thị Hiếu Tâm thì có lẽ nhiều người biết, nhưng những mẩu chuyện về cô, những lần cô vượt qua làn ranh của sự sống và cái chết để cứu thương binh thì ít ai biết hết. Câu chuyện sau đây chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời chiến đấu của cô.

Khoảng tháng 10/1963, cô là du kích xã, là nữ cứu thương của xã Bình Ninh, huyện Chợ Gạo. Đêm đó bộ đội về công đồn Thạnh Nhựt, cô được phân công tiếp nhận thương binh ở Trạm Thu dung. Số thương binh nhẹ để lại y tế xã chăm sóc, số thương binh nặng phải chuyển về Trạm xá Tỉnh đội. Gần sáng, anh Sáu Trạch, Trưởng Ban Quân - Dân y huyện Chợ Gạo lệnh cô phải chuyển ngay 3 thương binh nặng về Bệnh xá Tỉnh đội Mỹ Tho, đóng ở xã Gia Thuận, Gò Công. Một mình cô nữ cứu thương 17 tuổi với 3 thương binh nặng, không đi đứng được, làm sao đây? Trời sắp sáng rồi, quân tiếp viện của địch sẽ đến ngay thôi. Cô như con kiến bị rang trên chảo, trong đầu cứ vang lên câu hỏi: “Làm sao đây? Làm sao đây?” và cô tự trả lời mình: “Phải dựa vào dân, phải nhờ bà con giúp đỡ. Nhưng ai có thể tin cậy được?”. Cô chợt nhớ ông Tám Chơn, người có chiếc ghe máy chuyên chở đồ vườn cho bà con đi chợ Mỹ Tho bán. Ông Tám Chơn với cô cũng có chút ân tình. Ông đông con, mỗi lần con ông bệnh là kêu cô đến săn sóc, nên ông rất quí cô.

Cô Lê Hiếu Tâm thời trẻ

Bàn bạc với ông Tám xong xuôi thì trời hửng sáng. Hai người đưa 3 anh thương binh xuống ghe. Ghe còn trong rạch thì tàu bằng xuống lủ khủ ngoài sông; lớp chạy, lớp thả trôi. Chúng từ Mỹ Tho xuống tiếp viện cho đồn Thạnh Nhựt. Nếu cho ghe ra sông gặp tàu bằng là chết chắc; mà trở lại càng chết hơn, vì trời đã sáng rồi. Cô run, ruột gan đánh lô tô, chân bước tới bước lui. Ông Tám Chơn hỏi dồn: “Làm sao đây cô Mười? Làm sao đây cô Mười?”. Trong đầu cô cứ văng vẳng hai tiếng “Làm sao? Làm sao?”. Làm sao để bảo vệ an toàn cho thương binh? Làm sao để thương binh không bị bắt? Nhìn đống dừa và chuối chất trên bờ, cô quyết định: “Phải đi thôi, có chết thì cùng chết!”. Rất may, ông Tám là một người kiên cường, bản lĩnh; nghe cô trình bày kế hoạch, ông gật đầu. Hai người dỡ ván, để thương binh dưới lườn ghe, sau đó lấy cây kè, đội lên chừa khoảng thở cho chắc chắn, rồi chất dừa và chuối lên trên. Nhìn bên ngoài chỉ thấy chiếc ghe chở đầy những buồng dừa xiêm xanh và những buồng chuối già, chuối xiêm. Ông Tám lúc đó hơn 50 tuổi, cô dặn ông đóng vai cha, còn cô là con gái, hai cha con chở đồ vườn đi Mỹ Tho bán. Ông Tám nổ máy cho ghe chạy ra sông, thay vì chạy về hướng Gò Công thì ông chạy về hướng Mỹ Tho. Ra sông mới thấy vô số tàu giặc, nhưng ông Tám rất bình tĩnh, ông cho ghe chạy chầm chậm và cứ thẳng tiến, không né tránh. Tụi lính trên tàu kêu lại, ông Tám cho ghe cặp sát tàu. Cô đứng trước mũi ghe, cố giữ bình tĩnh mỉm cười với tụi lính. Chúng hỏi: “Đi đâu?”; cô nói “Cha con tôi đi chợ Mỹ Tho bán dừa, bán chuối. Mấy anh uống nước dừa hôn, qua lấy ít buồng uống. Dừa xiêm ngọt lắm!”. Không đợi chúng trả lời, cô nhanh tay thảy qua tàu mấy buồng dừa. Chúng khoác tay cho đi. Hú hồn! Trời mới sáng, sương lạnh còn chưa tan hết mà mồ hôi ông Tám nhỏ giọt. Qua khỏi tàu, ông nói: “Hết chuyện sao mà cô kêu tụi nó qua ghe?”. Cô cười: “Mình làm vậy cho tụi nó không nghi”.

Khi ghe chạy khá xa, không còn thấy bóng tàu địch, cô mới kêu ông Tám cho ghe qua Bến Tre, rồi vòng xuống Gò Công. Tới vùng an toàn rồi, cô dỡ lớp nghi trang, đem 3 anh thương binh ra ngoài. Có một anh bị thương phổi, cô đỡ anh ngồi dựa vào be ghe. 5 giờ chiều hôm đó chiếc ghe đã tới trạm xá an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn