Cựu Thanh niên xung phong

CHUYẾN THUYỀN CHỞ “HẠT NGỌC” GIỮA LÀN MƯA BOM

Nhân vật: Bác Trần Văn Thuận (Sinh năm 1954) Đơn vị: Đội vận tải đường thủy Tân Phương (Tuyến Nam Định – Thanh Hóa) Chủ đề: Những người con quả cảm trên dòng sông Đáy thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ninh Bình17/04/2026Nguyễn Thị Thuỷ (Trường Tiểu học Văn Cao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN THUYỀN CHỞ “HẠT NGỌC” GIỮA LÀN MƯA BOM

Tuổi đôi mươi trên sóng nước

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước sục sôi, có một lớp người trẻ tuổi đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Bác Trần Văn Thuận, sinh năm 1954, khi ấy là một chàng thanh niên đầy nhiệt huyết, đã gắn bó tuổi xuân của mình với những con thuyền vận tải trên dòng sông Đáy anh hùng.

Nhiệm vụ của bác và đồng đội khi đó là vận chuyển gạo – “hạt ngọc” của hậu phương – từ Nam Định, xuôi dòng sông Đáy, băng qua vùng cửa biển đầy sóng gió để chi viện cho tiền tuyến Thanh Hóa. Giữa lúc cuộc chiến leo thang, mỗi chuyến thuyền không chỉ là nhiệm vụ vận tải, mà là một cuộc đấu trí, đấu lực nghẹt thở với kẻ thù.

Đối mặt với “Thần sấm”, “Con ma”

Tuyến đường thủy từ Nam Định qua biển đến Thanh Hóa là cung đường huyết mạch nhưng cũng là “tọa độ lửa” trong tầm ngắm của không quân Mỹ. Bác Thuận nhớ lại, những năm tháng ấy, bầu trời sông Đáy hiếm khi lặng sóng.

"Lúc đó chúng tôi còn trẻ lắm, chỉ biết rằng gạo phải đến được tay chiến sĩ, dân công hỏa tuyến. Có những đêm, máy bay Mỹ dội bom tọa độ, pháo sáng rực trời như ban ngày. Tiếng động cơ phản lực gầm rú trên đầu, nhưng tay lái vẫn phải vững, mắt vẫn phải quan sát dòng nước để tránh thủy lôi và bom từ trường."

Bác kể, không ít lần con thuyền vận tải nhỏ bé phải đối mặt trực diện với những trận oanh tạc. Khi tiếng còi báo động vang lên, cả đội chỉ kịp ngụy trang thuyền vào các lạch nhỏ hoặc sát bờ bụi rậm. Có những lần bom nổ sát mạn thuyền, nước bắn cao hàng chục mét, con thuyền chao đảo tưởng như sắp nhấn chìm tất cả. Nhưng ngay sau khi dứt đợt bom, những "người lính không sao" ấy lại tiếp tục chèo lái, đưa hàng đi trong đêm tối mịt mùng để kịp giờ tập kết.

Khát vọng hòa bình từ những chuyến thuyền

Giữa làn mưa bom bão đạn, tinh thần của bác Thuận và những người dân công hỏa tuyến năm ấy vẫn rạng ngời. Họ chiến đấu không phải bằng súng đạn hiện đại, mà bằng lòng quả cảm và niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất. Những bao gạo đẫm mồ hôi và cả máu của những người vận tải đã góp phần nuôi dưỡng sức mạnh cho những chiến dịch lớn.

Hòa bình lập lại, bác Thuận trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức về một "thời hoa lửa" hào hùng. Những vết sẹo của thời gian có thể mờ đi, nhưng ký ức về những chuyến thuyền chở gạo vượt biển năm xưa vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí người cựu binh già.

Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Thông qua đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", câu chuyện của bác Trần Văn Thuận không chỉ là một mảnh ghép lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do.

Để có được hạt cơm trắng ngần ngày hôm nay, cha ông ta đã phải đánh đổi bằng cả tuổi xuân giữa làn mưa bom. Câu chuyện ấy mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho đoàn viên, thanh niên Ninh Bình tiếp bước, cống hiến cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn