CHUYỆN TÌM NƯỚC Ở TRƯỜNG SƠN VÀ NGỤM NƯỚC MÁT LÀNH ĐÊM 29
Đ/c Lê Xuân Cư (sinh năm 1954) - Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 6, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh
CHUYỆN TÌM NƯỚC Ở TRƯỜNG SƠN VÀ NGỤM NƯỚC MÁT LÀNH ĐÊM 29
Nhắc về "thời hoa lửa", bên cạnh những trận đánh khốc liệt, ký ức của chú Lê Xuân Cư (Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh Khu phố 6, phường Chợ Quán, thành phố Hồ Chí Minh) còn gắn liền với vô vàn gian nan dọc đường hành quân. Với những người lính xẻ dọc Trường Sơn ngày ấy, một trong những nỗi ám ảnh lớn nhất lại chính là cơn khát cháy cổ.
Chú Cư bùi ngùi nhớ lại những ngày vất vả đi tìm nguồn nước giữa rừng sâu:
"Khi hoạt động ở tuyến đường Trường Sơn, cái khổ nhất là không có nước. Suối thì nhiều nước lắm nhưng nước quanh bờ suối thì lúc đó là người đi trước, người đi sau nên nó thối, không có nước mà dùng. Vào đến khu có nước thì lại là nước phèn, không ăn được."
Nước suối không dùng được, những người lính trẻ đành ngóng chờ từng cơn mưa rừng trút xuống. Thế nhưng, có được chút nước mưa cũng chẳng hề dễ dàng hay trọn vẹn. Chú kể tiếp với giọng ngậm ngùi pha chút tếu táo:
"Thế là coi như là phải canh mỗi lần trời mưa. Mưa là sướng lắm, anh em bộ đội đem bạt ra để hứng nước mưa đấy. Nhưng hứng xong thì lại hôi mùi cỏ tranh vì nó ám mùi khói, nên anh em mới dùng tro để lọc ra uống, lọc ra thì nước đấy lại nhạt quá, uống không được."
Cứ thế, những cơn khát cùng vị nước ám khói cỏ tranh bám riết lấy bước chân của người lính suốt chặng đường dài hàng ngàn cây số. Phải đến tận sát giờ phút sinh tử cuối cùng của cuộc chiến, họ mới được tận hưởng một ngụm nước sạch đúng nghĩa:
"Đến mãi cái hôm tối 29, rạng sáng ngày 30 vào đến chùa Phật Cô đơn ngay cầu Bến Lức thì mới có nước uống."
Ngụm nước mát lành đêm trước ngày đại thắng có lẽ là ngụm nước ngon nhất trong cuộc đời quân ngũ của chú Cư. Câu chuyện nhỏ về cơn khát giữa đại ngàn không chỉ lột tả chân thực sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn cho thế hệ trẻ hôm nay thấy được sức chịu đựng phi thường và tinh thần kiên cường của lớp cha anh đi trước.


