Chuyện tình “anh già” Hoàng Quốc Việt và nàng Út Khuất Thị Bảy
Chuyện tình “anh già” Hoàng Quốc Việt và nàng Út Khuất Thị Bảy
***
Hôm nay ngày 28 tháng 5 kỷ niệm 120 năm ngày sinh đồng chí Hoàng Quốc Việt (28.5.1905 - 28.5.2025). Cùng với sự nghiệp cách mạng kiên trung, ít ai biết, ông còn có mối tình đặc biệt được nảy nở nơi ngục tù tối tăm.
Giữa chốn lao tù mịt mùng năm 1932, nơi gông cùm và bóng tối của nhà tù thực dân tưởng như đã bóp nghẹt mọi cảm xúc con người, một mầm non của tình yêu lại âm thầm hé nở. Đó là nơi ông Hoàng Quốc Việt, người chiến sĩ kiên trung, gặp ông Khuất Duy Tiến (Sau là Phó Bí thư thành uỷ Hà Nội, Chủ tịch Uỷ ban hành chính kháng chiến thành phố Hà Nội), người đồng chí, cũng là người mai mối đầu tiên cho một mối duyên định mệnh.
Trong một buổi chuyện trò để xua tan tẻ nhạt chốn ngục tù, ông Khuất rút ra một bức ảnh đã cũ, được giấu kỹ như báu vật. Đó là ảnh mẹ ông, một người phụ nữ có vẻ đẹp dịu dàng, đôn hậu. Ông Việt ngắm nhìn rồi không kìm được lòng, thốt lên:
Tình yêu ấy không vội vã mà bền bỉ chờ đợi, như đất trời kiên nhẫn đợi xuân sang. Mãi đến năm 1945, khi kháng chiến đã giành được thắng lợi đầu tiên, khi cờ đỏ sao vàng tung bay giữa Ba Đình lịch sử, họ mới chính thức nên duyên vợ chồng. Hạnh phúc của họ không chỉ là một mái nhà, mà là sự hòa quyện giữa tình yêu và lý tưởng cách mạng.
(Ảnh: Bác Hồ đến thăm gia đình đồng chí Hoàng Quốc Việt và bà Khuất Thị Bảy (bên trái Bác) khi con gái đầy 1 tháng tuổi và đặt tên cháu là Hạ Chí Nhân tại Điềm Mặc, Thanh Định, Định Hóa, Thái Nguyên, tháng 2 năm 1949)
- Mẹ ông đẹp quá...
Ông Khuất bật cười hóm hỉnh, mắt ánh lên niềm tự hào:
- Đám em gái nhà tôi cũng đẹp như mẹ. Ra tù, có cô nào giác ngộ cách mạng, tôi gả cho anh!
Có lẽ chính lời nói vô tình ấy đã gieo một hạt giống âm thầm vào trái tim người cộng sản kiên cường.
Bốn năm sau, vào năm 1936, ông Hoàng Quốc Việt đến thăm nhà người bạn tù năm xưa. Căn nhà miền quê rộn ràng tiếng cười, và giữa đám chị em gái xinh xắn ấy, nổi bật lên là cô út Khuất Thị Bảy, khi ấy mới 16 tuổi, mắt sáng, môi cười, vừa e ấp vừa lém lỉnh gọi ông Việt là “anh già”. Chênh lệch đến 15 tuổi, mà sao lòng ông cứ rung lên mỗi lần bắt gặp ánh mắt trong trẻo ấy.
Tình yêu đến nhẹ nhàng như làn gió thu, không ồn ào, không phô trương mà lặng lẽ như những cánh thư. Có lần, trong một buổi trưa hè, khi bà Bảy vắng nhà, mấy cô chị tò mò bắt gặp bức thư tình của “anh già”. Đọc đến câu cuối, cả đám ngơ ngác rồi bật cười khi ông viết: “Anh sẽ yêu em đến cù nỳ”.
Chữ “cù nỳ” ngộ nghĩnh và ngây ngô hóa ra là cách ông viết tắt chữ “cùng đi đến tận cùng”. Một lời thề vụng về mà tha thiết biết bao.



