Chuyện tình "cổ tích" của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước
Đến với nhau trong khói lửa chiến chinh, ở với nhau được một ngày là biền biệt suốt mấy mươi năm, gần 60 năm chung sống, món quà đẹp nhất ông tặng bà là đôi dép cao su và một bài thơ. Tướng Thước tự nhận mình là người “nể” vợ.
Đến với nhau trong khói lửa chiến chinh, ở với nhau được một ngày là biền biệt suốt mấy mươi năm, gần 60 năm chung sống, món quà đẹp nhất ông tặng bà là đôi dép cao su và một bài thơ. Tướng Thước tự nhận mình là người “nể” vợ.
Giây phút định mệnhÔng là một trong những vị tướng tài ba đã từng giữ chức tham mưu trưởng chiến dịch Tây Nguyên lịch sử, tư lệnh trưởng quân khu 4 - góp công lớn vào chiến thắng miền Nam giải phóng đất nước... Sự can trường, tài thao lược của trung tướng Nguyễn Quốc Thước là những bức hoành phi lịch sử được đất nước ghi nhận. Nhưng câu chuyện tình của vị tướng danh tiếng này dường như là khoảng trời bí mật mà mãi sau này, khi ở cái tuổi xế chiều, tướng Thước mới bật mí câu chuyện tình yêu như một huyền thoại giữa đời thường “Nam chinh bắc chiến” suốt bao năm, trải bao chiến trường khốc liệt trong Nam, ngoài Bắc nhưng đến năm 32 tuổi, ông Thước vẫn chưa “có một mảnh tình vắt vai”. “Mà chiến trường sống - chết cách nhau chỉ trong gang tấc, thế nên không chỉ anh em trong đơn vị sốt ruột mà ngay cả người mẹ ở quê cũng liên tục đánh điện “thúc” tôi lấy vợ sớm”, tướng Thước cười nói. Năm 1958, nhân một cuộc họp ra Bắc, cấp trên đã tạo điều kiện để ông ghé thăm nhà. Trước khi đi, vị chỉ huy ấy còn gọi ông đến ra lệnh: “Lần này, ngoài nhiệm vụ số 1 là phải hoàn thành, yêu cầu đồng chí phải khẩn trương tìm vợ, tạo hậu phương vững chắc...”. Tướng Thước tâm sự, nhiệm vụ số 1 thì ông không ngại, nhưng đến khi nghe đồng chí chỉ huy giao “nhiệm vụ số 2” thì cũng lo đến “vã mồ hôi”. Xông pha, “thét ra lửa” trên chiến trường không biết sợ nhưng hễ cứ gặp đàn bà, con gái là ông lại đỏ mặt và tìm cách lẩn trốn. Hơn nữa với cái tính “thẳng như ruột ngựa” và cảnh luôn xa nhà như ông thì liệu có ai chấp nhận. Đợt ấy, chẳng biết run rủi thế nào mà vừa về đến nhà, đồng chí Bí thư huyện ủy đã gọi đến hỏi chuyện: “Thế nào? Đã vợ con gì chưa?”. Khi nghe tướng Thước thật thà thú nhận “hoàn cảnh của mình”, vị Bí thư cười khà khà, vỗ vai và nói: “Tau có cháu gái, mi có đồng ý thì tau gả cho”. Câu chuyện tưởng chỉ là lời gió thoảng qua nhưng ai ngờ ngay sau đó, tướng Thước bị “lôi” ngay đến nhà người cháu gái bí thư huyện ủy tên là Phan Thị Thủy để xem mặt. Bấy giờ, không biết có phải là do hồi hộp hay không mà trong suốt buổi nói chuyện chiến sĩ can trường Nguyễn Quốc Thước liên tục… uống nước chè và không dám “nhìn trộm” người con gái ngồi đối diện mình, mãi đến lúc gần về ông mới đánh liều liếc nhanh và bắt gặp đôi má đỏ lựng vì ngượng nghịu của cô gái. Đây cũng chính là giây phút định mệnh gắn kết cuộc đời của một vị tướng tài ba với cô thôn nữ xinh đẹp mà sau này trở thành một người vợ mẫu mực, hết lòng hi sinh vì chồng con. Nhớ lại thời gian đó, tướng Thước bùi ngùi: “Dù cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh chưa kịp hỏi han chuyện trò, thậm chí ngay ngày hôm sau tôi đã phải quay trở lại chiến trường nhận nhiệm vụ mới nhưng không hiểu sao lúc đó bằng linh cảm tôi tin đây nhất định là người con gái mà tôi cần tìm”. Chỉ một tuần sau đó, ở trong chiến trường tướng Thước đánh điện cho bố mẹ mang trầu cau dạm hỏi nhà gái, nhận được cái gật đầu của bên đó, ông tức tốc xin phép cấp trên về nhà “cưới vợ” ngay. Mối tình son sắt giữa bom đạn Cũng như nhiều người vợ thời chiến khác, khoảng thời gian cô dâu Phan Thị Thủy được gần chồng chỉ tính bằng giờ. “Vợ chồng có gần trọn một ngày bên nhau, gần trọn một ngày để rời xa tiếng súng, bom rơi, đạn nổ. Chiến tranh dân tộc trải dài bao năm, chưa đến hồi kết, được bên nhau như vậy cũng đã là vẹn tròn”, ông Thước ngậm ngùi nhớ lại. Ngay sau đó, ông Thước được điều vào Bình Định làm công tác tham vấn, bắt đầu từ đây là quãng thời gian đằng đằng vợ chồng xa cách nhau. Sốt ruột có cháu bế, mẹ chồng đã “chỉ thị” cho bà Thủy bằng mọi giá phải vào Quảng Bình để gặp tướng Thước. Nghe lời mẹ, ngay hôm sau bà Phan Thị Thủy từ Vinh vào chiến trường, dựng lán ở gần đơn vị bộ đội, chấp nhận ăn khoai sắn, nguy hiểm cận kề chỉ để được gần chồng. Tuy nhiên, ngay một năm sau đó, ông Thước lại nhận lệnh vào chiến trường miền nam.



