Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chuyện tình của anh hùng Trần Xuân Thiện

Anh hùng LLVT nhân dân Trần Xuân Thiện là Dũng sĩ diệt xe cơ giới ưu tú, từng bắn 18 phát đạn B40 trúng đích trong 1 ngày, phá hủy nhiều xe tăng, phương tiện chiến tranh của đối phương...

Phú Thọ14/04/2026Đoàn xã Tân Pheo (Đoàn xã Tân Pheo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng LLVT nhân dân Trần Xuân Thiện là Dũng sĩ diệt xe cơ giới ưu tú, từng bắn 18 phát đạn B40 trúng đích trong 1 ngày, phá hủy nhiều xe tăng, phương tiện chiến tranh của đối phương. Từ khi nhập ngũ tháng 1-1973 đến khi giải phóng miền Nam, ông đã chiến đấu dũng cảm, mưu trí diệt và bắt 85 tên địch (có 5 sĩ quan), bắn cháy 2 xe bọc thép, thu 2 xe tăng, 40 súng, 3 máy thông tin. Đặc biệt, trong trận chiến đấu tại đường 7 Cheo Reo (Mặt trận Tây Nguyên) ngày 19-3-1975, Tiểu đội trưởng Trần Xuân Thiện chỉ huy 6 chiến sĩ diệt gọn đoàn xe 25 chiếc của địch, tiêu diệt và bắt sống hàng trăm tên. Đây là chiến công điển hình cho sự mưu trí, quả cảm lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh, dùng súng địch để diệt địch...

Anh hùng Trần Xuân Thiện cùng vợ đọc lại bức thư gần 40 năm trước.

Trong chiến đấu, Trần Xuân Thiện là một anh hùng, nhưng ít ai biết về câu chuyện tình đẹp như cổ tích đã gắn bó với ông hơn 40 năm qua. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình dưới những tán cây ở xã Phấn Mễ (Phú Lương, Thái Nguyên), tôi đã được nghe chuyện tình cảm động của vợ chồng ông Thiện.

Khi đang là công nhân xưởng cơ giới thuộc Khu công nghiệp Gang-Thép Thái Nguyên, anh thanh niên Trần Xuân Thiện xung phong nhập ngũ vào đơn vị Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 64, (Sư đoàn 320, Quân đoàn 3). Kết thúc khóa huấn luyện cấp tốc, đến tháng 4-1973, Trần Xuân Thiện có mặt chiến đấu ở chiến trường miền Nam, đem theo mối tình với cô gái nơi quê nhà và lời thề son sắt “Khi nào Tổ quốc sạch bóng quân thù anh sẽ trở về”. Chiến tranh khốc liệt là thế nhưng những lá thư vẫn băng qua bom đạn nối liền hai miền thương nhớ.

Ông Thiện nhớ lại: “Càng gần ngày toàn thắng năm 1975, tính chất cuộc chiến tranh càng khốc liệt, thư từ cũng ít dần, thư viết về cũng không ghi địa chỉ, vì đơn vị liên tục cơ động chiến đấu”. Bẵng đi một thời gian, sau năm 1975, đất nước đã thống nhất, vẫn chưa thấy ông Thiện trở về. Ở hậu phương, nhiều tiếng xì xào đoán già, đoán non ông Thiện đã hy sinh, thậm chí có kẻ còn bịa chuyện ông Thiện vượt biên theo giặc. “Tôi hoang mang lắm chú ạ, có lúc tưởng như quỵ ngã, nhưng tôi vẫn có niềm tin vào người mình yêu. Tôi tự hứa với mình, nếu ông Thiện không trở về sẽ ở vậy cả đời”-bà Công, vợ ông Thiện hồi tưởng.

Tháng 9-1975, bà Công nhận được lá thư “đoạn tuyệt” gửi từ Sài Gòn của một người xưng là Nguyễn Thanh Lam, thủ trưởng trực tiếp, người bạn, người đồng chí thân thiết của ông Thiện. Đọc đi đọc lại lá thư bà Công như không tin vào mắt mình, ông Thiện “mượn lời” ông Lam khuyên bà hãy quên ông đi, lấy chồng và vui vẻ sống, vì ông chuẩn bị nhận một nhiệm vụ đặc biệt ở nơi rất xa trong một thời gian dài, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, không muốn người mình yêu phải tiếp tục chờ đợi trong tuyệt vọng. Bức thư có đoạn: "… Thời gian rất lâu, có thể từ 7-10 năm là ít. Ngoài ra còn có thể lâu hơn nữa… cho nên càng sớm càng hay, càng sớm càng có lợi cho em, cho hạnh phúc lâu dài của em… Anh chỉ mong em hãy dũng cảm bước tiếp trên con đường khác, rộng rãi hơn, sạch sẽ hơn, tráng lệ hơn…"

Đầu óc bà quay cuồng, tai ù đặc. Bao nhiêu câu hỏi bủa vây lấy người đàn bà đã héo mòn vì chờ đợi hơn 6 năm trời. Hay là ông Thiện đã có người con gái khác? Những lời đồn đại ông Thiện theo giặc là có thật? Lá thư này đến với bà còn khủng khiếp hơn lời đồn ông đã hy sinh. Không có địa chỉ, không còn cách nào khác để liên lạc, những câu hỏi lại rơi vào vô vọng. Nhiều đêm liền bà Công thức trắng, khóc cạn nước mắt. Từ trong sâu thẳm bà vẫn tin ở tình yêu nơi ông và quyết tâm chờ ngày đoàn tụ. “Con tim tôi đã dành cho ông ấy, tôi sẽ tiếp tục chờ đợi cho dù có chuyện gì xảy ra, thời gian sẽ minh chứng tất cả”, bà Công quả quyết. Cũng trong thời gian ấy nhiều đám xin cưới, nhưng bà nhất mực từ chối, mặc cho tuổi xuân vùn vụt trôi qua.

Thế rồi đầu năm 1978, niềm vui như vỡ òa, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiễu phỉ, anh Thiện được nghỉ 6 ngày phép, cảm động trước tình cảm sắt son của người yêu, trong mấy ngày ngắn ngủi ấy, một đám cưới giản dị đã diễn ra, khép lại chuỗi ngày đằng đẵng chờ đợi. Cũng trong năm ấy anh vinh dự được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Giờ đây ngôi nhà của anh hùng Trần Xuân Thiện luôn rộn rã tiếng cười của các con, cháu và vòng tay ấm áp của đồng đội, bà con lối xóm. Gấp lại lá thư đã úa vàng vì thời gian, ông Thiện vui vẻ tâm sự: “Những lá thư có thể rách, nhưng tình cảm của vợ chồng tôi không hề bị sờn chú ạ”!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn