Chuyện tình của cô gái hậu cần và anh lính pháo binh
Bà Gấm là nữ thanh niên xung phong phục vụ tại kho lương thực ở Ngã ba Đồng Lộc. Tại đây, bà đã gặp và yêu anh lính pháo binh Nguyễn Văn Chính, người trấn thủ trên đồi cao gần đó. Mối tình của họ nảy nở giữa những trận bom ác liệt, được vun đắp bằng những lá thư tay và những lần gặp gỡ vội vàng bên hầm trú ẩn. Họ đã cùng nhau vượt qua chiến tranh và viết nên câu chuyện tình đẹp như cổ tích.
Năm 1971, bà Gấm được điều động về làm nhiệm vụ tại kho lương thực Đồng Lộc. Hàng ngày, bà và đồng đội có nhiệm vụ bốc dỡ, cất giấu gạo, muối, thuốc men từ các đoàn xe vận tải chuyển đến, bất chấp bom đạn địch đánh phá. Trên đồi Nà, cách đó không xa, là trận địa pháo của anh Chính. Họ quen nhau trong một lần anh Chính xuống kho nhận lương thực cho đơn vị. Ấn tượng ban đầu của bà về anh là một người lính ít nói, nhưng đôi mắt rất ấm áp. Từ đó, những lá thư tay bắt đầu được chuyển qua lại nhờ các đồng đội. Trong thư, họ không nói nhiều về tình yêu, mà chủ yếu động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ, kể cho nhau nghe về quê hương, về ước mơ ngày hòa bình. Có lần, trận địa pháo của anh Chính bị máy bay địch đánh phá ác liệt, mấy ngày liền không có tin tức. Bà Gấm đứng ngồi không yên, chỉ đến khi nhận được lá thư với dòng chữ nguệch ngoạc "Anh vẫn ổn, em yên tâm", bà mới thở phào nhẹ nhõm. Sau năm 1975, họ tìm thấy nhau và xây dựng gia đình. Bà Gấm cười hiền hậu: "Tình yêu thời chiến giản dị lắm, không hoa, không quà, chỉ có niềm tin và sự chờ đợi. Nhưng chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả".



