Chuyện tình của người Anh hùng miền biên viễn
Nhà của Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Nông Văn Giáp ở số 5, ngõ 34, đường Chùa Tiên, khối Hoàng Hoa Thám, phường Chi Lăng, thành phố Lạng Sơn. Trung úy Giáp nhảy lên chiến hào hô vang: “Giữ vững trận địa, thắng ngay trận này!”. Cán bộ, chiến sỹ Biên phòng cùng xông tới theo người chỉ huy, đánh bật địch xuống chân đồi. Đúng lúc đó, máu trong người Giáp chảy ra xối xả. Sau này, Nông Văn Giáp được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng
Những ngày này, cán bộ chiến sỹ Biên phòng ở Lạng Sơn đến gia đình của Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Nông Văn Giáp để thắp tâm nhang. Các chiến sỹ đã ôn lại những chiến công dũng mãnh của Anh hùng Nông Văn Giáp trên tuyến đầu cũng như mối tình đẹp, trong sáng của người lính cụ Hồ.
TP -
Dũng mãnh nơi tuyến đầuRạng sáng 17/2/1979, quân Trung Quốc dùng số lượng lớn binh sỹ, xe tăng bọc thép ồ ạt tấn công khu vực Đồn Biên phòng 191. Với kinh nghiệm dày dạn 9 năm chiến đấu ở miền Nam, Trung úy Nông Văn Giáp bình tĩnh chỉ huy đơn vị bẻ gãy nhiều đợt tấn công của địch, diệt trên 100 tên.
Gần một tuần, chiến thuật biển người của Trung Quốc vẫn tiếp tục triển khai. Trong khi đó, lực lượng ta đã mỏng lại hy sinh và bị thương khá nhiều, đạn dược cạn kiệt. Để khích lệ tinh thần cho toàn quân, Trung úy Giáp nhảy lên chiến hào hô vang: “Giữ vững trận địa, thắng ngay trận này!”.Cán bộ, chiến sỹ Biên phòng cùng xông tới theo người chỉ huy, đánh bật địch xuống chân đồi. Đúng lúc đó, máu trong người Giáp chảy ra xối xả. Đồng chí Rô (Tiểu đội trưởng) lao tới băng bó cho cấp trên của mình. Giáp bình tĩnh cầm tay Rô căn dặn: “Chiến sự còn ác liệt. Tôi bị thương, đồng chí thay tôi chỉ huy giữ vững trận địa đến cùng. Nhớ phải tiết kiệm đạn, tiêu diệt nhiều địch”. Nói rồi, thiếu úy Giáp nhắm mắt...Sau này, Nông Văn Giáp được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND vào ngày 19/12/1979.
Son sắtNhận được tin dữ, Lan tưởng chừng như trời sụp dưới chân mình, nhưng vẫn gắng gượng vì thời gian này cô đã mang thai đứa con gái thứ 2.Bà Lan kể lại, nhiều đêm liền trong giấc ngủ chập chờn bà vẫn thấy hình bóng chồng đến an ủi, vỗ về yêu thương. Bà nhớ lại những lời căn dặn phải biết vượt lên những khó khăn, thử thách, xứng đáng là vợ người chiến sỹ nơi tuyến đầu.Bà đã sinh thêm cho anh hùng liệt sỹ Nông Văn Giáp một cô gái xinh đẹp, nết na và bà đã ở vậy nuôi hai con khôn lớn, trưởng thành.Trò chuyện với phóng viên Tiền Phong, bà Đinh Thị Lan bảo, thấm thoắt bà đã xa chồng hơn 40 năm. Thời gian qua, cấp ủy, chính quyền địa phương và lực lượng Bộ đội Biên phòng địa phương luôn quan tâm, giúp đỡ gia đình bà Lan chu đáo.“Năm 1994, UBND tỉnh Lạng Sơn đã cấp cho tôi một ô đất rộng 54 m2 tại khu tập thể Bộ đội Biên phòng. Anh Giáp mất đi nhưng hai con đã khôn lớn, trưởng thành, con cháu đuề huề và cả những nghĩa tình đồng đội, niềm thủy chung son sắc vẫn còn sáng mãi”, bà Lan nói.Bà Lan chỉ cho tôi những tấm hình chụp với các con gái trong những bộ trang phục của ngành. Con gái đầu đang đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo tại cơ quan tòa án địa phương, cô thứ 2 làm giáo viên dạy âm nhạc ở Trường THCS xã Mai Pha, thành phố Lạng Sơn.Bà Lan sống giản dị nhưng sâu sắt. Bà vẫn thường xuyên kể về mối tình vợ chồng của bà với con cái, người thân. Những chiến sỹ biên phòng vẫn thường đến nhà bà Lan chơi, đôi khi họ còn đón bà lên đơn vị, thăm lại ngôi nhà, chiến hào năm xưa, nơi mà Nông Văn Giáp từng sống, chiến đấu.Bà Lan cảm động khi các bạn trẻ tíu tít gọi bằng những từ thân thương “Mẹ, U” và giục bà kể lại những kỷ niệm của mối tình đầu son sắt. Khi đó, bà cảm thấy hình ảnh chồng bà - Anh hùng liệt sỹ Nông Văn Giáp hiện về như những ánh sao xanh thân thương nơi miền biên viễn.


