Chuyện tình của sĩ quan dẫn đường
Ở Đà Nẵng ai cũng biết Trung tá Đỗ Cát Lâm, nguyên Phó tham mưu trưởng Sư đoàn Không quân 372 (Quân chủng Phòng không-Không quân), từng là sĩ quan dẫn đường thuộc Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không-Không quân...
Ở Đà Nẵng ai cũng biết Trung tá Đỗ Cát Lâm, nguyên Phó tham mưu trưởng Sư đoàn Không quân 372 (Quân chủng Phòng không-Không quân), từng là sĩ quan dẫn đường thuộc Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không-Không quân - người đã cùng đồng đội dẫn đường cho máy bay ta tiêu diệt 11 máy bay tiêm kích Mỹ... Thế nhưng câu chuyện tình yêu thủy chung, son sắt của ông thì không phải ai cũng tường tận...
Tìm về tổ ấm của vợ chồng ông trên con phố nhỏ Lê Hữu Trác, quận Sơn Trà (Đà Nẵng), tôi thấy mọi thứ trưng bày trong nhà đều gắn với những kỷ niệm một thời chiến tranh. Cái bình tông, mảnh vải dù, chiếc lược bằng đuya-ra... tất cả đều được sắp đặt ngay ngắn trong tủ kính.
Sau khi rót nước mời tôi, bà Hoa vào chuyện rất tự nhiên và có vẻ hơi hài hước: “Ngày ấy tôi mê nhất khẩu súng ngắn và cái đài National của ông ấy!”.
Ông Lâm phân trần: “Ngày ấy thấy tôi oai phong, đẹp trai nên bà ấy... khoái liền à!”.
Nghe vậy, mấy đứa cháu của ông bà ôm nhau cười nắc nẻ...
|
Vợ chồng cựu chiến binh Đỗ Cát Lâm. |
Bên ấm chè Thái tỏa hương ngào ngạt, câu chuyện vợ chồng người sĩ quan dẫn đường năm xưa gợi lại tình yêu một thời hào hùng trong cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của dân tộc. Tình yêu ngày ấy thật nồng nàn, giản dị như chính cuộc đời của họ vậy… Chuyện ông Lâm gặp bà Hoa rồi đem lòng yêu mến và nên duyên chồng vợ thật tình cờ… Năm 1970, bà Hoa là chiến sĩ Quân giải phóng, chiến đấu tại Mặt trận 6 Thừa Thiên-Huế. Nhờ đánh giặc giỏi nên bà được tặng danh hiệu “dũng sĩ diệt Mỹ”. Cuối năm đó, bà Hoa được tổ chức cử ra miền Bắc học tập. Ông bà gặp nhau vào một ngày đầu tháng 5-1971. Hồi đó, ông là sĩ quan dẫn đường tại Phòng Tham mưu Sư đoàn 371, còn bà là học viên Xưởng may X20 (Tổng cục Hậu cần). Hôm đó, ông cùng một người bạn ra xưởng may tìm đồng hương. Đang thập thò trước cổng xưởng thì thấy một nữ công nhân có đôi mắt đen tròn, hai bím tóc ngúng nguẩy, giọng Huế nhỏ nhẹ nghe dễ thương vô cùng. Sau lần gặp gỡ bất ngờ đó, hình ảnh cô công nhân cứ lung linh trong suy tưởng của chàng sĩ quan hoa tiêu trẻ, đẹp trai…
Không biết có phải vì tiếng sét ái tình hay sao, mà những lần sau đó, Đỗ Cát Lâm chủ động đến nhà máy một mình tìm gặp cô công nhân Lê Thị Kim Hoa mà không cần đồng đội “hộ tống” nữa. Mùa đông năm ấy Hà Nội rét căm căm, gió rít từng cơn, hai người đèo nhau trên chiếc xe đạp cà tàng. Phút chia tay, Hoa vội vàng dúi vào tay Lâm gói cốm làng vòng nóng hổi và tấm khăn mùi xoa thơm nồng. kể từ đó, tình yêu của họ lớn dần theo ngày tháng…
Ông Lâm với tay lấy tấm ảnh nhỏ trong tủ kính, trao cho tôi và nói: “Bà ấy ngày xưa đấy, tuy có nhiều chàng trai muốn “trồng cây si” nhưng chỉ yêu mình chú thôi!”. Ông kể: Tháng 5-1972, chúng tôi đi đăng ký kết hôn đúng vào hôm máy bay Mỹ bắt đầu bắn phá bầu trời Hà Nội. Đăng ký xong thì tôi về ngay Chùa Trầm (Chương Mỹ, Hà Tây cũ) cùng đồng đội vào trận chiến đấu, còn cô ấy thì đạp xe về Hà Đông. Đến tháng 11-1972, chúng tôi mới tổ chức. Đám cưới thời chiến thật giản đơn mà ấm nồng. Tiệc đãi khách hai họ chỉ có kẹo Hải Hà, thuốc lá Sông Cầu và chè Thái Nguyên. Thời điểm ấy, tôi là Thiếu úy, sĩ quan dẫn đường, Phòng dẫn đường, Bộ Tham mưu Quân chủng Phòng không-Không quân đóng quân tại Chùa Trầm, có nhiệm vụ phối hợp các đơn vị dẫn đường cho không quân ta tiêu diệt máy bay B-52 và các loại máy bay tiêm kích của địch. Ngày đó, nhờ chủ động, ước lượng chính xác cự ly, kịp thời dẫn đường cho máy bay ta chiến đấu, khiến máy bay địch bất ngờ, không kịp trở tay, phải đền tội… Rồi ông kể tiếp:
- Tháng 8-1973, chú được cử sang Liên Xô học tập. Chú đi rồi, một mình cô ấy ở nhà vừa hoàn thành công việc nhà máy, vừa lo lắng chu toàn hai bên nội ngoại. Thời gian đầu, thỉnh thoảng chú còn tranh thủ gửi thư, nhưng về sau thì thưa thớt dần. Cũng có nhiều “lời ong tiếng ve” nhưng tình yêu đích thực đã giúp cô ấy vượt qua tất cả... Rồi hai năm sau chú về phép thăm gia đình và mục đích cũng để “tuyển quân” kẻo tội cô ấy vò võ một mình. Thật may mắn, năm 1976 cô chú có con đầu lòng là Đỗ Thành Nhơn. Con gái Đỗ Khánh Linh sinh năm 1980. Còn cô út Đỗ Trang Nhung sinh năm 1985. Thời bao cấp bao khó khăn nhưng vợ chồng chú cũng gắng nuôi con ăn học. Hiện Nhơn đã tốt nghiệp thạc sĩ công nghệ thông tin tại Ô-xtrây-li-a. Linh và Trang đều công tác ở Công ty Quản lý bay miền Trung. Vợ chồng cô chú đã có một cháu nội, 3 cháu ngoại…
Nói về người bạn đời, bà Hoa “trách yêu”: “Già rồi mà vẫn “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”. Suốt ngày ông ấy chỉ lo ghi ghi, chép chép rồi đi kể chuyện truyền thống, có hôm tối mịt mới về”. Nghe vậy, ông Lâm cười rung mái đầu bạc: “Bà không nhớ à, người ta vẫn thường nói “gừng càng già càng cay đó sao! Mình là cựu chiến binh, là Bộ đội Cụ Hồ nên phải làm gương cho con cháu noi theo chứ!...”.




