Cựu chiến binh

Chuyện tình đẹp của hai người lính – Gặp nhau giữa những năm tháng chiến tranh

Từ một lần gặp gỡ tại trạm đón tiếp của Cục Quân y đầu năm 1973, Thiếu úy Vũ Hữu Thắng và nữ nhân viên tài vụ Nguyễn Thị Cử đã viết nên một câu chuyện tình đẹp giữa thời chiến. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, họ vẫn đồng hành bên nhau, gìn giữ trọn vẹn nghĩa tình của một thời hoa lửa.

Phú Thọ04/08/2026Phường Đức Phổ (Đoàn phường Đức Phổ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
image.png

Chiến tranh không chỉ ghi dấu những chiến công oanh liệt mà còn lưu giữ biết bao câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội và những mối tình đẹp được nảy nở giữa bom đạn. Câu chuyện của cựu chiến binh Vũ Hữu Thắng và bà Nguyễn Thị Cử là một minh chứng xúc động cho điều đó.

Tháng 1 năm 1973, sau khi lập nhiều thành tích xuất sắc trong chiến đấu, y tá Vũ Hữu Thắng, quân y Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 36, Sư đoàn 308, được phong quân hàm Thiếu úy và ra Hà Nội báo cáo điển hình với Cục Quân y, Tổng cục Hậu cần.

Tại trạm đón tiếp của Cục Quân y, người tiếp nhận hồ sơ của ông là nữ nhân viên tài vụ Nguyễn Thị Cử. Khi đọc bản thành tích của người sĩ quan trẻ với những chiến công như tham gia Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào, chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm, nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục trở lại chiến trường, bà Cử không khỏi xúc động và khâm phục.

Một cuộc trò chuyện ngắn bên bàn làm việc đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cả hai. Với bà Cử, đó là hình ảnh người lính gầy gò nhưng ánh mắt cương nghị, kiên cường. Còn với ông Thắng, cô nhân viên tài vụ hiền hậu, duyên dáng đã để lại những rung động đầu tiên khó quên.

Sau hội nghị, mỗi người trở về đơn vị công tác. Ông Thắng đóng quân tại Lương Sơn (Hòa Bình), còn bà Cử tham gia huấn luyện tại Hòa Lạc. Dù không có điều kiện gặp nhau thường xuyên, những lá thư gửi qua lại đã trở thành cầu nối của tình cảm. Trong từng dòng thư, họ động viên nhau vượt qua khó khăn, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao và nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai.

Chỉ sau khoảng nửa năm tìm hiểu, sau Lễ duyệt binh ngày 1/5/1973, Thiếu úy Vũ Hữu Thắng xin đơn vị về gặp bà Cử và ngỏ lời kết hôn. Khi ấy, bà Cử sinh năm 1948, quê xã Vụ Quang, tỉnh Phú Thọ. Với sự đồng thuận của gia đình và đơn vị, lễ cưới của hai người được tổ chức giản dị, chỉ có ít bánh kẹo, ấm chè xanh cùng những tiết mục văn nghệ của đồng đội. Dẫu đơn sơ, đó vẫn là một trong những kỷ niệm hạnh phúc nhất trong cuộc đời ông bà.

Sau ngày cưới, hai vợ chồng cùng nhau đạp xe về ra mắt hai bên gia đình. Năm 1974, con gái đầu lòng chào đời. Vì điều kiện công tác của chồng, bà Cử được điều động về làm công tác tài vụ tại Viện Thương binh 27-7, sau đó công tác tại Trường Quân chính Quân khu 2 và nghỉ hưu với quân hàm Thượng úy quân nhân chuyên nghiệp. Ông Vũ Hữu Thắng chuyển ngành năm 1977, công tác trong ngành xây dựng và nghỉ mất sức năm 1985.

Hơn năm mươi năm kể từ ngày nên duyên, ông bà đã xây dựng một gia đình hạnh phúc với ba người con, hai gái và một trai. Hai người con rể tiếp tục phục vụ trong Quân đội, góp phần nối tiếp truyền thống cách mạng của gia đình. Hiện nay, ông bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh và Hội Người cao tuổi tại địa phương.

Câu chuyện tình của ông Vũ Hữu Thắng và bà Nguyễn Thị Cử không chỉ là ký ức đẹp của một thế hệ đã đi qua chiến tranh, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu, lòng thủy chung và niềm tin vào cuộc sống. Giữa khói lửa chiến tranh, họ đã tìm thấy nhau; giữa những năm tháng hòa bình, họ vẫn nắm chặt tay nhau, viết tiếp câu chuyện đẹp về tình yêu, trách nhiệm và nghĩa tình của những người lính Cụ Hồ.

-Vũ Hữu ThắngNguyễn Thị Cử-

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện tình đẹp của hai người lính – Gặp nhau giữa những năm tháng chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa