Chuyện tình đẹp từ trong bom đạn
Chuyện tình đẹp từ trong bom đạn
ông Danh kể ông sinh trước năm 1940, thời điểm đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, chính vì thế suốt thời niên thiếu đến khi trưởng thành ông luôn phải chứng kiến sự tàn ác của quân địch.
"Nhiều người hỏi tôi: Tại sao chọn đi theo cách mạng? Vì tôi sinh ra vào thời điểm đất nước mình, đồng bào mình như vậy, đi theo cách mạng là đương nhiên rồi. Thanh niên chúng tôi không thể có con đường nào khác ngoài con đường cách mạng để giải phóng dân tộc, giải phóng đồng bào mình", ông Danh nói dứt khoát và mạch lạc từng lời như tinh thần mà tuổi đôi mươi ông chọn theo cách mạng.
Còn vợ ông, bà Lê Tú Cẩm, sinh ra và lớn lên ở trung tâm Sài Gòn. Cuộc sống lúc nhỏ được ba mẹ cưng chiều, đến khi đi học, bà là nữ sinh Trường Gia Long. Nhưng cũng chính tại ngôi trường này, con đường cách mạng của cô nữ sinh thành thị đã bắt đầu.
Bà kể mình đi theo cách mạng một cách rất tự nhiên, nhưng niềm tin và lý tưởng đã hun đúc từ khi còn nhỏ. Từ lúc chứng kiến cha mẹ mình ở trong căn nhà rất chật chội, không có hầm vẫn thiết kế được nơi để nuôi giấu cán bộ; đến những bài hát về cách mạng do người nhạc sĩ mù, bạn của ba, sáng tác và hát, đã in sâu trong tiềm thức của cô học trò tiểu học. Đến khi học ở Trường Gia Long, gặp được những đàn chị, dù đang còn ngồi trên ghế nhà trường, đã tham gia cách mạng; từ đó bà Cẩm cũng theo các chị vào căn cứ và làm cách mạng.
Ở độ tuổi đã gần 90, ông Danh vẫn khẳng định rất khảng khái: "Tuổi trẻ của tôi luôn gắn liền với cách mạng, gắn với các chú, các anh làm cách mạng. Nên tôi đi theo con đường cách mạng một cách tự nhiên chứ không có đắn đo gì hết. Cho dù đến khi bị bắt, ở tù và chịu tra tấn rất dã man nhưng chúng tôi luôn giữ gìn khí tiết, bảo vệ đồng bào, đồng chí và tổ chức của mình".



