Chuyện tình Điện Biên
Phân đoạn 1
Dẫn 1: Sau khi nạn đói năm 1945 quét qua, dấu ấn mà những ngày tháng kinh hoàng ấy để lại trên mỗi khuôn mặt làng quê Việt Nam là nỗi đau thương và nghèo đói xác xơ. Cùng với đó, chính sách cai trị bóc lột của thực dân Pháp và địa chủ phong kiến càng khiến cho nhân dân lao động chịu cảnh nô lệ lầm than cùng cực. Tất cả những điều đó càng làm dấy lên nỗi căm thù giặc trong lòng những người dân yêu nước, thôi thúc họ đi theo con đường cách mạng.
Câu chuyện của gia đình cựu Hách diễn ra trong bối cảnh như vậy:
Cựu Hách rít hơi thuốc phiện rồi gọi:
Hách - Hầu đâu ... Thằng hầu đâu ... ?
Hậu - Dạ, con đây ạ.
Hách - Mày làm gì mà chết gí dưới bếp ấy, điếc hả.
Hậu - Dạ, con nghe thấy cụ gọi, nhưng con đang vét cơm cho đàn chó ăn ạ.
Hách - Chó ăn, hay mày ăn.
Hậu - Dạ, chó ăn ạ.
Hách - Mày, mà ăn của chó là ông đánh tuốt xác, chỉ có đi bốn chân như chó
hiểu không.
Hậu - Dạ, con biết thân phận của con chỉ được ăn khoai, ăn sắn.Con ăn nhiều
thành quen, chứ ăn cơm với thịt, y rằng bị táo bón ạ.
Hách - Á... thằng này ăn vụng hả.
Hậu - Dạ, không ạ.
Hách - Không ăn mà mày biết táo bón ... Tao ... Tao cho mày mấy cái ba toong
bây giờ.
Hậu - Con xin cụ tha tội chết cho con. Con đâu dám ăn vụng cơm, thịt của chó
ạ.... Ấy chả là lần trước nhà con đi cấy cho nhà cụ bá, làm quần quật từ
sáng sớm đến tối mịt mới nghỉ. Vợ cụ bá thương tình cho đấu gạo và
quẳng cho con gà toi, chết từ tối trước. Thương chồng chả biết hơi
hướng thịt gà là gì, vợ con làm sạch, luộc thật kỹ rồi thổi luôn đấu gạo
cho ăn. Mùi cơm, mùi thịt bốc lên, nước rãi con cứ tứa ra, nhà con lại
cứ gắp, cứ xới, nhường hết cho chồng. Ngon miệng quá, con ăn suýt
chết nghẹn ạ. Ai ngờ bụng dạ không quen với cơm, với thịt, thành ra
đến ba ngày cũng không đi được.
Hách - Thôi ... Câm mồm, mày định tống cái của ấy ra nhà tao đấy hả.
Hậu - Dạ ... Con đâu dám ạ.
Hách - Tốt ... Thôi được, kiêng ăn cơm, ăn thịt là tốt. Thế cho nên bà Hách
mới cho mày ăn ở nhà này và đã mua sẵn khoai, sắn để góc bếp,
nhưng thỉnh thoảng cũng phải đổi bữa bằng rau má, củ chuối, rau
lang cho mát ruột nghe chưa.
Hậu - Dạ, con nhớ rồi ạ.
Hách - Tốt. Hôm nay mát giời, bà nhà lại về bên ngoại, mày đến xóm trại gọi
con ả Đào đến đây mua vui cho ông chốc lát.
Hậu - Dạ, thưa ông, sáng con gặp cô Đào cùng kép hát lên hầu ông chánh
Tổng thì phải.
Hách - Láo thật ... Hôm nay lừa mãi mụ Hách, mới có thời cơ, thì lão Chánh
lại hớt tay trên ... Thế, mày xem có đứa nào biết hát một tí, thì tìm về
đây, tao thưởng cho.
Hậu - Thưa cụ, cả làng này có mấy đám hát, nhưng đói kém quá, họ chuyển
sang hát xẩm, ăn xin ở chợ rồi ạ.
Hách - Cha thằng này, ông bảo gì mày cũng chống hả. Đi ngay, tìm về đây,
Ông đang... đang… không tìm được ăn no đòn đấy con ạ.
Hậu - Dạ (khóc...) Ông tha tội cho con, con sẽ cố tìm ạ.
Hách - Có thế chứ, này cho một xu ... hậu hĩnh nhá.
Hậu - Dạ, con xin cụ. Con đi ạ...
Dẫn 2: Trong khi cựu Hách đang đi đi lại lại hí hửng chờ đợi thằng hầu trở về thì Khoa, người con trai cả đang học trên tỉnh đột ngột trở về:
Khoa - Con chào thầy ạ.
Hách - À... Con về đấy à... Gớm mày làm cậu giật cả mình. Mà sao cứ
xưng hô thầy mãi thế. Hết pháp rồi nhật, khai phá văn minh đến
thế mà cứ thầy thầy,bu bu, quê lắm... Mà sao lại về vào hôm nay.
Khoa - Dạ, vâng, bu đâu hả thầy.
Hách - Lại thế nữa, từ nay trở đi phải gọi là cậu, là mợ hiểu không. Gần
Tây mãi mà chả học văn minh chút nào. Mợ con sang ngoại ... Mà
Con về làm gì vào lúc này cơ chứ.
Khoa - Con về muốn nói với thầy bu một việc .
Hách - Lại thầy rồi… nói sao.
Khoa - Thầy ạ. Tình hình chiến sự thay đổi nhanh lắm.
Hách - Thay sao, có gì ảnh hưởng đến mình đâu mà phải hốt hoảng.
Khoa - Thầy ở quê không biết đấy thôi, chứ ở ngoài tỉnh tình hình khẩn
trương lắm.
Hách - Nói đi xem nào.
Khoa - Thầy biết rồi đấy, nhật bắt nhân dân ta nhổ lúa trồng đay, phục vụ
cho chiến tranh, thế là nạn đói khủng khiếp tràn lan, gần 2 triệu người
dân chết đói. Ngay làng ta, cũng mấy chục người chết, số còn lại thì
tha hương, đi ăn mày, ăn xin. Thế là dân nhiều nơi nổi lên phá kho
thóc của Nhật chia cho dân nghèo, vùng lên giành lại chính quyền,
mà Cụ Hồ đã đọc tuyên ngôn Độc Lập tại quảng Trường Ba Đình vào
ngày mồng 2 tháng 9 năm kia là gì .
Hách - Biết rồi, anh giỏi tình hình đất nước gớm nhỉ, lại cánh cộng sản ở
Tỉnh, nó mớm mồi cho đấy hả. Nhưng nhà mình có sao đâu. Cậu cũng
phải vừa đấm vừa xoa dân khố rách áo ôm ở làng này đấy chứ... Mà
thằng Nhật súng to, súng nhỏ, mình gậy gộc, tầm vông thắng sao nổi.
Khoa - Tình hình không như thầy nghĩ đâu.
Hách - Gớm, cậu tưởng tôi gà mờ đấy phỏng, tôi cũng thường xuyên nghe
ngóng tin tức đấy chứ.
Khoa - Thầy ạ, Nhật phải đầu hàng Đồng minh, Pháp phản bội hiệp ước,
liên tục tấn công chiếm đóng vùng giải phóng Nam Bộ, đánh chiếm
Hải Phòng, Lạng sơn. Tăng quân trái phép ở Hải Dương, gây hấn,
tàn sát nhân dân ở Hà nội, âm mưu chiếm lại nước ta đã rõ ràng.
Hách - Thì đã làm sao. Này, Pháp là thằng Đế quốc, còn Nhật là Phát xít,
Thanh kiếm của nó dài sát đất, lê đi đến đâu là đầu rơi máu chảy đến
đấy. Ôm chân thằng Đế quốc Pháp, người Tây nó văn minh hơn nhiều,
dễ thở hơn thằng Phát xít Nhật con ạ.
Khoa - Thầy mơ hồ đấy thôi, thằng nào cũng đàn áp, vơ vét bóc lột dân ta
đến tận xương tận tủy cả thôi. Cụ Hồ đã phát động toàn dân kháng
chiến, được nhân dân Hà Nội và cả nước một lòng hưởng ứng, đứng
lên giành chính quyền về tay nhân dân... Đây, báo đây thầy đọc đi.
Hách - Ôi dào... Con đọc xem nào.
Khoa - Thầy nghe lời kêu gọi của Cụ Hồ cho rõ đây này:
“ Hỡi đồng bào toàn quốc, chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải
nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp
càng lấn tới, vì chúng quyết cướp nước ta lần nữa... Không, chúng
ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định
không chịu làm nô lệ. Hỡi đồng bào, chúng ta phải đứng lên đánh
Thực dân Pháp...’’
Hách - Thôi ... Gớm, chỉ có mà châu chấu đá voi.
Khoa - Thầy nghe tiếp đây này:
« Bất kỳ đàn ông, đàn bà, người già, người trẻ không chia tôn giáo
đảng phái, dân tộc. Ai là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh
Thực dân Pháp cứu Tổ quốc. Ai có súng dùng súng. Ai có gươm
dùng gươm. Không có gươm thì dùng cuốc thuổng gậy gộc. ’’
Hách - Hứ, gớm... Cuốc thuổng gậy gộc họa chăng có đập chết con sâu,
cái kiến. Súng trường, súng kíp giỏi lắm bắn chết con chim, con
sẻ, chứ địch nổi sao máy bay, tàu bò, cao xạ, đại bác. Mà dân mũi
lõ nó tinh khôn, thông minh trước ta hàng trăm năm con ạ... Mới
ra tỉnh được hơn một năm, mà toàn hơi cộng sản. Anh ăn cơm
của tôi, mặc áo của tôi mà toàn hầu hạ cánh người nổi loạn hả.
Này, cấm không nói và tuyên truyền cho bọn nổi loạn ấy nữa.
Khoa - Thầy... Thầy chưa biết âm mưu của thực dân Pháp đấy thôi.
Thầy nghe con đi, nên ủng hộ cách mạng... Nhà mình còn kho thóc,
Thầy nên mở kho chia cho dân nghèo làng mình và ủng hộ kháng
chiến thì hơn.
Hách - Hứ...cái thằng này, mày điên à. Công sức của tao, âm mưu và
thủ đoạn của tao bao nhiêu năm nay, mới vơ vét được từng ấy,
giờ cho không hả ... Đồ ngu. Càng học càng ngu, mà học ở trên
tỉnh, ăn phải bả của cánh nào mà ngu thế .
Khoa - Con khuyên thầy, nên làm theo ý con, càng sớm càng tốt, may ra còn
cứu vớt được gia đình chút ít.
Hách - Không, bố mày chỉ thu vào, chứ không có bỏ ra, nhớ chưa…
Thôi, cắp cặp ra Tỉnh học đi. Người Tây dạy gì, cứ thế mà học,
đừng dạy khôn bố mày nữa, mà đừng có dính vào việc ấy.
Đi theo cánh Cộng sản nổi loạn, chống lại người Pháp là chết đấy.
Khoa - Con không học nữa.
Hách - Sao! Bỏ học ... Bỏ học hả... này, ngu ơi là ngu. Tôi cho anh ra Tỉnh
học, tôi tích lũy tiền của, lo cho anh cái ghế ông Chánh, ông Phán
hiểu chưa. Bây giờ lại bỏ học... Bỏ học hả... Thằng này, ..thằng này,
mày cướp công tao hả ( đuổi đánh )... Cút ... Cút ngay ... Cút ngay
cho khuất mắt tao.
Khoa - Được, thầy không phải đuổi, con cũng sẽ đi khỏi nhà này. Con chờ
Bu về là vĩnh biệt.
Hách - Chờ bu về hả ... Mà tối mợ con mới về …con ạ, à… bố hơi nóng…
Cha bố anh, cứ không nghe lời ... Hôm nay bên ngoại có giỗ, đáng
lẽ bố cũng phải sang, nhưng tý có khách. Con sang ăn giỗ đi, tiền đây.
Con qua chợ nhớ mua nén hương, nải chuối, bảo bố gửi sang thắp
hương các cụ.
Khoa - Sao thầy đưa nhiều tiền thế.
Hách - Mua còn bao nhiêu, con cứ cầm lấy. Con tiêu cũng như cậu tiêu,
đáng là bao, mà sống ở Tỉnh tiêu pha tốn kém lắm.
Khoa - Thôi được, đằng nào cũng cần gặp bu ở bên ngoại... Càng hay.
Hách - Đấy nghe lời bố, có phải cái gì cũng có không nào. Thôi đi đi,
nhớ ăn cơm bên ấy để bà khỏi trách, tối hai mẹ con hãy về nhé.
Khoa - Vâng...con đi.
Hách - Có thế chứ, suýt nữa thì hỏng việc, mà sao cái thằng Hậu lâu vậy.
Dẫn 3: Cựu Hách vừa kiếm cớ đuổi khéo cậu con trai cả sang bên đằng ngoại thì vừa hay thằng Hậu dẫn con Sen về tới cổng:
Sen - Anh vào đi, em không vào nữa đâu.
Hậu - Ấy chết, sao lại thế. Cụ Hách đã vời là may mắn cho cô lắm, sao lại
từ chối, vào vào đi, cụ chờ đấy (đẩy Sen vào...) Dạ, cháu Sen đây ạ.
Hách - Sen đấy hả…sao không đưa cả kép đàn sang hát cho đủ bộ.
Sen - Thưa cụ, kép đàn ít nơi vời nên ra chợ hát xẩm ăn xin rồi ạ.
Hách - Đấy chỉ còn mình Sen là giữ được hát ca trù cho khách phong lưu là
nhất đấy. À, mà hát ca trù phải đi liền với đàn đáy, nhưng thôi ...
thằng hầu đâu, mang trống chầu ra đây cho ông.
Hậu - Dạ, đây ạ…Sen này, em cứ hát chiều ông thật hay vào, là thể nào
Ông cũng thưởng tiền cho. Ông là ông thích nghe ca trù lắm.
Sen - Không, có mình em hát, em về đây.
Hậu - Về là về thế nào, dốt ơi là dốt, mấy khi có thời cơ được ông vời.
Hách - Ông cho mày đấu gạo và một xu, mang ngay về cho vợ và nghỉ
cả ngày hôm nay, tối nhớ đến. Bà về là phải có mặt nghe không.
Hậu - Cụ đối với con tốt quá, con lậy cụ ạ.
Hách - Có phải riêng mày đâu, ông là ông thương người lắm con ạ.
Thấy chúng mày khổ sở, đói khát là ông tìm cách cưu mang.
Nhưng nhớ, ông dặn gì là phải nghe hiểu chưa.
Hậu - Xin cụ, con về ạ.
Hách ( đánh: tom, tom, chát, ). Ơ kìa... Em lên hát đi chứ...trống dạo rồi
còn gì.
Sen - Dạ, con đi chân đất, bẩn ạ.
Hách - Không sao, không sao, chổi kia, lau đi là sạch mà.
Sen - Dạ, con không dám ngồi lên đấy ạ.
Hách - Tốt, nết na, ý nhị như thế mới đúng là ca nương đấy.
Nhưng không sao, hôm nay, ngoại lệ, nơi chỉ Hương lý, Chánh tổng,
Quan huyện mới được ngồi, hôm nay giành cho em, thấy vinh hạnh
chưa nào.
Sen - Dạ, nơi ấy sang trọng quá, sực mùi quyền lực, con không quen, hát
không được ạ.
Hách - Vậy, thì thế này. Tôi trải chiếu hoa em ngồi nhé... được rồi chứ.
Sen - Dạ. Con không dám vô phép, cụ Hách trải chiếu mời Đào nương
bao giờ, mất hết cả phép tắc quyền uy của cụ ạ.
Hách - Không sao, không sao, đã bảo ngoại lệ cơ mà....nào...tom tom,
tom chat... Kìa ngồi xuống đây, có ai đâu mà ngại, cả nhà vắng hết,
tối mới về cơ mà.
Sen - Dạ, con chỉ quen hát có đàn, không đàn hát không nổi ạ.
Hách - Lại thế nữa... Không đàn đáy, tôi đàn bằng mồm cũng hay đáo để.
Sen - Ai lại đàn bằng mồm bao giờ. Xin phép cụ để khi khác có cả Kép
đàn con hầu cụ ạ.
Hách - Còn hôm nào nữa, này, em nghe dạo trống đây này... Ngồi xuống đây
chiều tôi, thưởng hậu cho mà... Nào...gớm cứ đài các mãi.
Sen - Thì cụ dạo trống đi con hát “ Hồng hồng, Tuyết tuyết” được không ạ.
Hách - Tốt. Bài ấy của cụ Dương Khuê là tôi thích nhất đấy. Dạo nhé...
Tom tom, chát...tom
Sen - Hát: “ Hồng hồng, Tuyết tuyết
Mới ngày nào chưa biết cái chi chi
Mười lăm năm thấm thoát có xa gì
Ngoảnh mặt lại đã tới kỳ tơ liễu”
Hách - Hay...hay... Em hát rất hay... Làm anh siêu lòng đấy (rồi ôm lấy Sen...)
Em…em…Anh thưởng, thưởng thật hậu hĩnh mà.
Sen - Con lậy cụ, con lậy cụ, cụ tha cho con. Không...không...không..
Bà Hách (suất hiện ) - Buông ngay ra, đồ đốn mạt... Á con này, mày lợi
dụng bà đi vắng, đến để moi tiền hả… này thì moi này,moi này
(tiếng tát đôm đốp)
Sen - Lậy bà, con không phải vậy, con không phải vậy ạ.
Bà Hách - Sờ sờ ra thế còn cãi hả. Này thì cãi này, cãi này...cho mày chết này...
Vừa nứt mắt ra, mà mày đã đĩ thõa vậy hả.
Hậu ( Lao vào...) - Lạy bà, tại con, tại con ạ.
Bà Hách (Đánh luôn) - Thì tại mày, tại mày này. Tao nuôi ong tay áo, nuôi
Cáo trong nhà hả ( đánh tiếp...)
Hậu - Dạ đúng, tại con cả, thấy ông buồn nên con mới bảo cô Sen đến hát
cho ông vui ạ, chứ con có làm gì nên tội.
Bà Hách - Buồn hả. Bà mới đi được một lúc mà đã buồn hả... Ông Hách ơi
là ông Hách...Con này cút, cút ngay…này thì tom với chát này…
Mình con này chưa đã hay sao, mà còn chim chuột, hỡi ông Hách
ơi là ông Hách...
Hách - Đã có gì đâu mà bà quá quắt như vậy.
Bà Hách - Không quá quắt, để ông muốn làm gì thì làm hả, để cái bụng nó
ễnh ra lúc ấy hỏi chức tước, của cải nhà này còn không.
Ông Hách - Bà, bà chỉ được cái...
Bà Hách - Cái, cái gì... Con này không lên huyện hầu quan mấy bận, để
mua quan, tiến chức, liệu ông làm ăn được gì ở cái làng chó ỉa
này, liệu liệu kẻo con này cho đi ăn mày đấy. Giời ơi là giời, Khoa ơi, xem thầy con đổ đốn ra này, khổ thân mợ không cơ chứ. (khóc)
Khoa - Thôi đi, tôi biết lòng dạ mọi người cả rồi. Tôi không thể sống được ở nhà này.
Tôi sẽ đi theo Cách mạng...vĩnh biệt...
Bà Hách - Kìa con... Trời ơi là trời...Đừng theo Cách mạng con ơi ...
( Nhạc bàng hoàng nổi lên)
Dẫn 4: chuyển nhạc lồng tha thiết sáng) Đã nhiều năm trôi qua kể từ sau buổi tối đó, Khoa tham gia lực lượng cách mạng. Cậu công tử của nhà cựu Hách giàu có ngày nào, sau thời gian tôi luyện trong quân ngũ nay đã trở thành 1 người lính dũng cảm và mưu trí. Trong những ngày đầu của chiến dịch Điện Biên Phủ, Khoa được biên chế vào tiểu đội pháo binh, cùng đồng đội kéo pháo vào trận địa.
Khoa - Đã lên tới đỉnh dốc, các đồng chí chèn pháo, gắng lên rồi chúng ta nghỉ giải lao.
Thìn - Các đồng chí nhìn kìa... Điện Biên trùng trùng, điệp điệp. Dưới ánh
trăng vàng, tròn vành vạnh, những áng mây trắng như bông, đang ôm
sườn núi, nhìn thơ mộng chưa.
Hà - Ừ, tuyệt thật, như bồng lai tiên cảnh vậy... Kìa, màn sương đêm phủ trắng
các quả núi, trông như người khổng lồ đội nón. Mình đứng trên này, như
Ngọc hoàng đi dạo chơi ấy nhỉ (cười…).
Khoa - Được, chiến thắng Điện Biên xong, tớ đề nghị Sư đoàn cho các cậu ở
laị, kết duyên với cô gái Thái, để gieo lúa trên nương, chiều chiều vợ
chồng rủ nhau lên đồi chăn bò, chăn dê rồi tắm nước suối trong vắt,
tha hồ mơ mộng, làm thơ, được chưa nào.
Mạnh - Anh nhớ nhá, chúng em nhất trí ở lại cả đời với em gái Thái, để tận hưởng vẻ
đẹp Điện Biên hùng vĩ, với ruộng bậc thang chạy theo sườn núi. Có cánh đồng
Mường Thanh, vựa lúa của núi rừng. Rồi sinh con đàn cháu đống, ăn xôi nếp
nương vừa dẻo vừa thơm và ngắm hoa ban trắng xóa đại ngàn...mê không anh?
Khoa - Kìa, các đồng chí thấy chưa, thằng Pháp ma lanh thật đấy, chọn nơi đắc địa
thế này, xây những lô cốt làm căn cứ địa và huyếnh hoáng tuyên bố bất khả
xâm phạm. Từ đây hòng lấy lại thế trận, mà chúng đã thất bại thảm hại ở Đông
khê - Thất khê và nhiều nơi khác, làm bàn đạp quay lại tấn công lực lượng của
ta, giành lại những nơi mà chúng đã mất. Đồng thời mở rộng âm mưu thôn tính
cả Lào và Miên nữa.
Thìn - Tham vọng quá nhỉ, được cho chúng mày biết tay, thế nào là lính Cụ Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Mạnh - Được, nòng pháo này sẽ cho chúng mày ăn no đạn. Thử lô cốt, xem
nơi bất khả xâm phạm, giữ được bao lâu.
Thìn - Lúc ấy chúng mình sẽ phất cao cờ đỏ sao vàng, hát vang bài giải
phóng Điện Biên trên nóc hầm Đờ Cát thì tuyệt lắm nhỉ.
Khoa - Này, còn cho các cậu cùng hát múa, rồi nhảy sạp với các cô gái Thái,
có đồng ý không.
Hà - Tiểu đội trưởng của chúng em tâm lý thật đấy.
Khoa - Nhưng khéo, kẻo dẫm vào chân các cô gái và ống luồng đập vỡ mắt
cá chân đấy.
Hà - Anh yên tâm, em thế này nhưng nhảy sạp giỏi lắm. Các cậu nhìn đây này:
sòn sòn sòn đô sòn, sòn sòn sòn đô rê, rê rê rê mí xì rê, rê rê mí rê đô la, rế đô
là đố la sòn la… .
Cả ba - Được, khá lắm.
Mạnh - Thế còn anh... Cũng vào nhảy với các cô gái Thái chứ?
Khoa - Tớ à, lúc ấy ngắm nhìn, vỗ tay tán thưởng, sướng hơn các cậu...
Hà (reo lên) - Kìa … đoàn dân công, đang gánh hàng, đẩy xe lên dốc kìa.
Thìn - Chà…dễ đến mấy nghìn người, anh Khoa ạ... Tuyệt.
Khoa - Ừ, các cô gái tiếp lương, tải đạn cho chúng mình đấy. Các cậu lại tha
hồ mà tán.
Mạnh - Đấy , tớ nói có thiêng không, các nàng tiên đang mang cao lâu, hải vị
phục vụ Ngọc hoàng, chuẩn bị cho trận đánh đấy.
Hà - Báo cáo đồng chí tiểu đội trưởng, nhân tiện nghỉ gải lao, xin đồng chí
cho anh em chúng tôi xuống gặp các nàng Tiên để tìm đồng hương ạ.
Khoa - Tìm đồng hương, hay là tán gái. Được, đồng ý, chúng ta lên kiểm
tra chèn pháo rồi xuống. Nhưng này chỉ được 15 phút thôi đấy.
Manh - Hà – Thìn - Báo cáo: rõ
( tiếng các cô gái cười giòn tan)
Đào - Các cậu ơi, đỉnh dốc pha đin tới rồi, chỗ này đất bằng hơn, ta nghỉ chân
một chút.
Mơ - Ôi, trăng sáng quá… tớ đọc thư xem sao
Mận - A, á .... Vào trận đánh mà còn yêu đương hả.
Mơ - Nỡm nào ... Này, đã yêu thì nòng pháo càng đỏ, càng yêu nhé.
Mận - Nhưng sao không báo cáo, vụng trộm hả ...
Mơ - Báo cáo để chúng mày rình mò, trêu chọc, có mà hỏng bét.
Đào- Mơ, mày đọc cho tao nghe với. Tao chưa biết cánh đàn ông họ tỏ tình với
người yêu thế nào.
Mận - ( Chộp thư đọc). Em thương nhớ của anh. Ngày nào đoàn tải lương của
em xuất phát, chúng mình sẽ gặp nhau ở mặt trận Điện Biên phủ nhé. Em nhận
được thư này, thì chắc pháo của anh đã đến gần trận địa. Gặp em anh sẽ kể
nhiều chuyện và ôm hôn nhiều nhé.
Đào - Chết nhé, ôm rồi hả.
Mơ - Không những ôm mà còn hôn ấy chứ.
Mận - Mày sướng thật đấy, ra mặt trận, vẫn có người để thương, để nhớ. Chả
bù cho tao, 27 tuổi rồi, chưa biết hôn là gì cả.
Đào - Thế ... Thế ... Hôn có thích không hả mày.
Mơ - Cứ gọi là tuyệt cú mèo, không thể tả được. Nó ... Nó...mà tao yêu anh ấy
lắm, nên mỗi lần gặp là tao cứ chủ động hôn liền.
Mận - Chúng mày trẻ này, đẹp này, anh nào chả mê. Còn tao ... Nhưng ...Được, kỳ này,
tao cũng phải kiếm một chàng pháo thủ cho mà xem.
Đào - Đừng có mơ hão huyền. Này, lính đại bác là con cưng đấy, mà các anh
ấy cứ ngỏng nòng pháo ở mãi đâu đâu, câu thẳng vào bốt địch, thì làm
sao mà mình quen được. Nên tao cứ ăn chắc, kiếm ông bộ đội có súng lục
kè kè bên người là hơn.
Mận - Chúng mày còn trẻ, sướng thật đấy, tao luống tuổi rồi, chiến dịch mà kéo
dài thì ế mất thôi.
Mơ - Không ế đâu, chiến dịch này có hàng vạn quân chủ lực, bà tha hồ mà
chọn. Nếu không bộ đội chủ lực, thì dân công hỏa tuyến, khỏe mạnh,
tuổi đầu ba, đầu bốn có mà ứa. Bén duyên rồi, mạ già, ruộng ngấu chả
sòn sòn ấy chứ ( Tất cả cùng cười).
Mạnh–Thìn–Hà - Các cô dân công vui thật đấy.
Tốp nữ - Ơ, các anh ... Các anh bộ đội, từ rừng ra ạ.
Thìn - (Trêu ) Chúng tôi đi kiếm cái sòn sòn đây.
Đào - Ơ, bộ đội gì mà đi nghe trộm, xấu hổ chưa.
Hà - Này còn có cả Tiểu đội, Trung đội, Đại đội chuyên đi trinh sát, tức là
đi nghe trộm, về lập kế hoạch tác chiến cơ nhé. Mà bộ đội chủ lực với
dân công, cùng một chiến hào giải phóng Điện Biên, có gì mà xấu hổ
phải không các em.
Đào - Thế các anh là lính gi ạ ...
Thìn - Là lính có nòng pháo to, dài, ngỏng lên trời, bắn vào chỗ nào là chỗ ấy
chết đứ đừ. Các em đã nhìn thấy nòng pháo ấy chưa ?.
Mơ - Các anh vui tính thật đấy, nhưng anh nào bắn thì phải bắn trúng đồn
Địch, không được bắn bâng quơ, là khổ chúng em lắm đấy.
Mạnh - Khổ cái gì, ra mặt trận như đi hội, sao lại không vui. Các cô chả mở
cờ trong bụng ấy chứ.
Thìn - Còn bắn, các cô khỏi phải lo. Toàn xạ thủ cả, các anh mà trút đạn là lô
cốt tan tành, mà các em quê đâu ta nhỉ.
Đào - Em Thanh hóa. Anh có biết Thanh Hóa thế nào không.
Hà - Biết, gái Thanh Hóa em nào cũng to khỏe, cũng đáng yêu.
Mơ - Cái đó thì đúng rồi, nhưng thế này cơ : mi, mần răng, o mần rứa đó.
Anh phải học tiếng đi, thì mới được làm giai tế đấy.
Thìn - Còn em.
Mơ - Em Thái Bình, gần chục năm về trước, tay gậy, tay bị khắp nơi tung
hoành ấy.
Đào - Nó có người yêu ở tiểu đội đại bác đấy.
Hà - Tiếc quá, nếu không thì chúng mình yêu nhau... Sau chiến thắng, chúng
Mình sẽ cưới .
Thìn - Thế còn chị quê ở đâu.
Mận - Em ... Ở Ninh Bình. Đất cố đô Hoa Lư, có dãy núi : Ngọc mỹ Nhân
nằm ngửa ngắm trăng, chờ chồng ấy.
Đào - Anh xem có chàng pháo binh nào, làm mối cho chị ấy với.
Hà (Đẩy Mạnh) ... Đây... Đây có ngay, đẹp đôi chưa nào.
Tất cả nữ - Hoan hô, đôi này đẹp nhất... Đôi này đẹp nhất, thơm đi, thơm đi.
Khoa - Gớm bộ đội, dân quân đúng là như cá với nước, gặp nhau là quấn quýt,
dứt không ra.
Mạnh - Báo cáo đồng chí tiểu đội trưởng, chúng tôi đã xếp đặt đâu vào đấy.
Riêng đồng chí đến muộn, phải chờ đoàn tải lương đang tới, nhiều vô kể,
tha hồ mà chọn.
Khoa - Thế là các đồng chí ưu tiên tôi đấy phải.
Đào - Vâng, đồng chí tiểu đội trưởng, thì ưu tiên hai cô.
Khoa - Thế thì không công bằng, phạm nhân quyền rồi.
Mận - Thấy chứa, lãnh đạo là nghiêm túc lắm, không thoải mái như cánh dân công
mình đâu.
Khoa - Không, ai cũng thoải mái, nhưng phải thực hiện nếp sống mới chứ.
Tốp nữ - Thế thì hoan hô đồng chí tiểu đội trưởng (cười)
Sen - Có gì mà vui thế chị em?
Khoa - Kìa ... Sen ... Sen ... Em....
Sen - Anh… anh Khoa... Ôi…anh…
Khoa - Trông em khác quá: mạnh dạn tự tin, lại xinh nữa chứ ... em làm cứu thương hả ...
Sen - Vâng, em làm y tá ở trạm cứu thương trong này anh ạ.
Khoa - Thật là quả đất tròn, để anh được gặp em ở núi rừng Điện Biên này.
Đào - Các cậu ơi ! Chúng mình ra đằng kia cho anh chị tình tứ chứ.
Sen - Các cậu cứ ở đây cũng được mà.
Tất cả - Thôi…chúng… em… chào… anh… chị….
Khoa - Duyên cớ nào em tới mặt trận này.
Sen - Anh ạ… sau sự việc xảy ra ở nhà anh, thế là em đoạn tuyệt với hát ca trù,
rồi đi theo mấy chú làm liên lạc giữa vùng giải phóng và vùng bị chiếm
đóng. Chiến dịch Hà Nam Ninh nổ ra, em được phân công làm cứu
thương. Thấy em băng vết thương gọn gàng, nhanh nhẹn thế là các chú
cho đi học y tá.
Khoa - Vậy là thành người của cách mạng rồi đấy...mà sao, chuyện ở nhà anh lại
liên quan đến em.
Sen - Việc như thế mà anh không biết sao.
Khoa - Em nói đi...
Sen - Thôi, chẳng nói nữa.
Khoa - Sao, việc gì phải giấu anh.
Sen - Kià ... Anh ... Anh, chững chạc quá, đúng là bộ đội chủ lực có khác,
không còn tí gì là học sinh trường Tỉnh hồi ấy nữa.
Khoa - Nhờ cách mạng tôi luyện đấy ... Kìa em nói đi, hồi ấy sao.
Sen - Vâng, là thế này. Hồi ấy chú Hậu bảo em đến hát ca trù cho thầy
anh nghe. Vừa lúc ấy bu anh về, làm toáng lên rồi đánh đuổi em.
Khoa - À ... Anh nhớ rồi, hôm ấy anh lên ngoại ăn giỗ về sau, nên chỉ biết bu
anh đay nghiến thầy anh thôi. Lúc ấy, anh đã giác ngộ Cách mạng, lại
nhiều lần thuyết phục thầy bu anh ủng hộ kháng chiến lúa gạo, mà
không được. Thế là, anh bỏ đi luôn và cũng không thư từ gì nữa. Lắm đêm
nghĩ lại, thấy mình sử xự với thầy bu như thế là tệ bạc quá.
Sen - Chẳng ai như anh, có học nhất làng, lại là người của Cách mạng mà đối
với gia đình như vậy mà chịu được hả anh.
Khoa - Anh đã viết mấy lá thư định gửi về, nhưng lại nghĩ đến địa chủ, cường
hào, nghĩ đến kho thóc nhà mình, vơ vét đầy ắp mà dân chết đói là ruột
gan nó cứ sôi lên, thế là lại xé đi em ạ.
Sen - Thế anh ở binh chủng nào .
Khoa - Pháo binh. Em nhìn kìa, pháo của ta đang chĩa vào lô cốt địch đấy.
Sen - Ôi, pháo binh, đồng hương, cùng làng nữa. Nhìn anh chững chạc quá, thật đúng là bộ đội Cụ Hồ.
Khoa - Sen, em ... khi còn ở quê, quả thật anh rất thích nghe tiếng đàn của em...
Tiếng đàn, tiếng hát là hồn cốt dân tộc...nhưng sau này chiến tranh triền miên
nay lại dốc toàn lực vào chiến dịch Điện Biên Phủ, đã cướp hết thời gian của anh
em ạ. Tuy vậy nhiều đêm hình bóng em với cây đàn và giọng hát ca trù ngày ấy,
vẫn phảng phất trong trí nhớ anh.
Sen - Em hiểu ... Còn em ... Thì mong đợi anh từng ngày...
Khoa - Làm y tá cứu thương ở hậu cứ, chắc vất vả, bận rộn lắm!
Sen - Vất vả, thì em không ngại, nhưng cả tháng qua máy bay địch quần thảo
suốt ngày đêm, dân công, bộ đội của ta thương vong và hy sinh nhiều...
Em thương quá!
Khoa - Ở mặt trận, tránh sao khỏi hy sinh, nhưng nhất định căn cứ Điện Biên của
Pháp sẽ tan tành, hòa bình, độc lập sẽ thành công.
Sen - Và lúc ấy, em sẽ tặng anh đóa hoa rừng trong niềm vui vỡ òa của mọi
người... Ôi... hạnh phúc nào bằng, phải không anh ?



