Chuyện tình Điện Biên 2
Phân đoạn 2
Dẫn 1: Trong những ngày khẩn trương chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, Khoa và Sen có nhiều kỉ niệm vui bên nhau. Một trong những niềm vui đó là họ được gặp lại những đồng hương yêu quý của mình ngay trên mặt trận:
Hậu - Đồng chí bộ đội và cô y tá ơ, tránh một tí để xe đi nào.
Sen - Vâng..cháu tránh đây...ơ ... Chú Hậu ... Chú Hậu...
Khoa - Chú Hậu, cháu Khoa đây, chú nghỉ tí đã.
Hậu - Ôi, cậu Khoa, cô Sen ... Ôi, thật mà như mơ. Trời ơi, thật mà như mơ.
Các đồng chí dân công, nghỉ giải lao đã.
Sen - Thế chú là…
Hậu - Là tổ trưởng tổ xe thồ lương thực.
Sen - Chú chở lương thực ở quê ta lên Điện Biên ạ.
Hậu - Ừ, đi gần tháng nay rồi… gớm, Tây bắc có khác, núi non trùng điệp,hùng
vĩ quá, đèo dốc quanh co, chiều chiều những áng mây bay là là trên sườn núi,
trông cứ như tiên cảnh.
Khoa - Hôm nào trời quang, mây tạnh, đoàn người vào rừng lấy củi, hái măng, rồi
những cô gái gánh nước leo dốc về nhà, trông tình tứ và đẹp lắm chú ạ .
Hậu - Thì quê mình cũng thế, từ khi được giải phóng, là vùng tự do, nhân dân làm
chủ ruộng đất, bà con hăng hái thi đua tăng gia sản xuất, làm ra hạt gạo,
củ khoai, mọi nhà náo nức ủng hộ chiến dịch Điện Biên Phủ, cũng vui lắm.
Khoa - Thế...còn nhà cháu thì sao hẳ chú.
Hậu - Không biết tin à.
Khoa - Vâng, sao ạ ... Chú .... Chú nói đi.
Hậu - Này, bu cậu ủng hộ kháng chiến nhiều lắm. Đây cậu xem, những xe thồ
gạo này, là của nhà cậu cả đấy. Hôm mở kho lấy thóc để xay giã, bu cậu
cứ nhắc, chọn thóc mẩy, thóc khô. Thóc mà mốc, mọt ăn, thì để lại. Cậu
xem, gạo đây này, ngon chưa....
Khoa - Thật không chú.
Hậu - Ai lại giám nói dối cậu.
Khoa - Gạo trắng, hạt đều lắm Sen ạ. Bốn bao này dễ nặng đến 200 ký chú nhỉ ?
Hậu - 300 ký đấy, đoàn xe thồ hơn hai vạn, dài dằng dặc dưới dốc kia, ối người
thồ đến 350 ký đấy.
Sen - Dân công khỏe vậy hả chú?
Hậu - Tinh thần mà, ai cũng hăng hái lắm, lấy đoạn tre đặc néo vào thân xe cho
chắc làm điểm tựa tỳ vai đấy, ghi đông xe buộc càng để lái, thế mới đẩy
xe lên dốc được. Đi dọc đường, xe nào hỏng, nhờ dân giúp. Ngay cả ăn uống
cũng thế, tới trạm nghỉ chân, bà con các dân tộc,ùa ra chào đón. Người cho gạo,
người cho sắn, người cho gà, rau cỏ, tha hồ mà ăn, còn gạo này dành cho chiến
trường cháu ạ .
Khoa - Thế mới biết, lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ, đã bùng lên ngọn
lửa giải phóng Điện Biên của toàn dân tộc, nên đi đến đâu cũng được bà con
mình ủng hộ.
Hậu - Đúng thế, nhất là các tỉnh Thanh Hóa, Ninh Bình, Nam Định, Thái Bình...
và nhiều tỉnh ở đồng bằng, trung du, nhân dân hồ hởi ủng hộ lương thực, thực
phẩm, tiền của cho kháng chiến lắm .
Sen - Thế thì tốt quá, dân làng mình theo kháng chiến cả hả chú.
Hậu - Chứ sao, các làng bên cũng thế. Người thì đi bộ đội. Người thì đi Dân công,
người ở nhà thì nghe theo lời Cụ Hồ kêu gọi: ra sức tăng gia Sản xuất, tiết kiệm
lương thực. Đoàn lương thực dài dằng dặc thế kia là của xã ta đấy. Bu anh còn
ủng hộ kháng chiến cả cây vàng nữa…ấy suýt quên, thư bu anh gửi đây này.
Bác ấy bảo lên Điện Biên, biết đâu lại gặp cậu. Thế mà nhân bảo như Thần bảo,
hôm nay gặp thật, mới sướng chứ. Thư đây đọc đi, xem nói những gì nào.
Sen - Anh đọc, cho em nghe với.
Khoa - Con yêu thương của mẹ. Khoa ơi, mẹ nhớ con lắm, sao con không gửi thư về
cho mẹ… Sau hôm con bỏ đi, thầy con uất quá, ốm lên ốm xuống, gần hai năm
thì mất. Mẹ không biết con ở phương trời nào mà tin tức.
Khoa (khóc) - Trời ơi, bố tôi mất rồi sao. Từ ngày con ra đi chưa 1 lần về thăm bố mẹ. Con xin lỗi bố. Bố ơi, giá như con được gặp bố khi chiến thắng trở về, để bố chứng kiến cuộc sống hòa bình mà cách mạng đem lại.
Sen ( khóc) - Kìa anh, nỗi đau này, cho em được chia sẻ với anh. Chiến dịch
Điện Biêntoàn thắng, anh em mình về xin lỗi bố anh ạ !,
Khoa - Ừ, cám ơn em! Em đọc tiếp đi.
Sen - Vâng...”Khoa con, Mẹ đã nhận ra sai lầm của bố mẹ, không nghe lời con. Hơn nữa
bà con làng mình đã vùng lên đánh Pháp, ủng hộ kháng chiến. Thế là
còn bao nhiêu thóc gạo, mẹ hiến cho cách mạng, chắc con mừng lắm. Nếu
con gặp cô Sen, thì cho mẹ hỏi thăm và có lời xin lỗi cô ấy… con nhé…
Mẹ mong thư con.”
Khoa - Sen ơi, em thông cảm cho mẹ anh nhé.
Sen - Kìa anh, chuyện ấy có gì đâu, mà lâu quá rồi còn gì.
Hậu - Những năm gần đây, bác gái thật hết lòng với kháng chiến như sám hối
ấy cậu ạ… ấy chết suýt nữa quên. Trưa hôm trước nghỉ ăn cơm, tôi vội
viết mấy chữ để gửi về thăm bu nó, kẻo ở nhà thấp thỏm chờ tin, mà chưa
biết nhờ ai, cậu xem, gửi giúp tôi nhé.
Khoa - Vâng, thế chú viết được thư ạ ? .
Hậu - Chứ sao, may quá, đây, thư đây.
Sen - Cháu đọc nhé…
Hậu - Thì đọc soát lại xem chỗ nào viết sai, sửa cho chú.
Sen - Anh Mạnh Hậu gửi em Nguyễn thị Sim. Chữ chú viết đằng tả, dễ đọc quá.
Hậu - Nhờ mấy chú dậy bình dân học vụ đấy… Hồi ấy có cán bộ về phát động
dân học chữ, thế là ban ngày chú đi làm thuê, tối về chúi đầu vào học
đến khuya, lúc đầu khó lắm, học mãi chả nhớ. Về sau ông thầy phải vận
thơ để dạy. Ông đọc :
Chữ o tròn tựa trứng gà
Chữ a dính nửa lưỡi liềm ở bên
Chữ ă thêm nửa vầng trăng
Chữ ơ, quả trứng, móc câu trên đầu.
Thế rồi mới nhớ đấy, cậu và cô ạ.
Khoa - Vậy mà bây giờ chú đã viết được thư gửi cho vợ, giỏi thật đấy.
Sen - Đấy, sướng chưa, biết chữ, khi xa muốn nói với vợ điều gì chả được.
Hậu - Học mãi đấy, nhớ lần giúp vợ đội rau đi chợ bán. Tới cổng chợ, mấy
chú nam nữ thanh niên chặn lại, giơ cái mẹt to thế nầy này hỏi chữ, đọc
được mới cho qua. Họ giơ biển lên có chữ o, chú đọc là quả trứng. Họ chỉ
vào dấu ô, chú đọc là cái nón. Họ chỉ vào dấu ơ, chú bảo là lưỡi câu cá rô.
Thế là tất cả cười ầm lên, xin mãi mới cho vào chợ đấy. Nhưng sau lần ấy,
Chú quyết tâm học, thế là biết chữ. Bây giờ báo Độc - Lập, đọc làu làu nhé.
Khoa - Gia tài của ba chú cháu mình chỉ có thế, nhưng có lòng yêu nước, căm thù
giặc, lại cùng chung chiến Hào, quyết tâm đập tan căn cứ Điện Biên Phủ, giành
lại Độc lập – Tự do. Đây là trận chiến cuối cùng, chắc sẽ ác liệt lắm...
Dẫn 5: Chợt tiếng gầm rú của máy bay như muốn xé nát bầu trời. Tiếng nổ của bom
đạn, cày xới đất đá bắn tung tóe. Khoa đẩy Sen, chú Hậu cùng mọi người vào trong hang đá nhỏ, riêng anh đứng sát ngoài cửa hang quay lưng che chắn cho tất cả mọi người. Khi máy bay đã xa, ngớt tiếng bom đạn thì Khoa đã ngất đi vì bị 1 mảnh bom văng vào người. Máu anh thấm đỏ chiếc áo mà Sen đang mặc trên người. Sau gần 1 tháng được điều trị tại trạm cứu thương, hôm nay sức khỏe của Khoa đã dần hồi phục:
Sen - Vết thương sắp lành rồi, anh điều dưỡng thêm tuần nữa là sức khỏe
bình phục.
Khoa - Không, sức khỏe anh tốt rồi mà. Anh phải ra mặt trận ngay.
Sen - Anh chưa đi được đâu. Em sẽ chăm sóc chu đáo hơn để anh sớm quay lại
đơn vị pháo, còn bây giờ thì chưa...anh Khoa, anh vẫn nhớ quả bom
nổ, anh lao vào ôm lấy em để che chở chứ... Ôi, giây phút ấy cứ len lỏi
trong giấc ngủ của em. Có lần em mơ còn ôm ghì lấy anh, lúc tỉnh dậy
tự mình xấu hổ với mình cơ chứ.
Khoa - Anh cũng vậy, lần đầu tiên do phản ứng bản năng, ôm lấy em để
bảo vệ, hơi ấm của em đã chuyền sang anh, lan tỏa vào cơ thể như
men say, làm anh quên bẵng cả vết thương đang chảy máu .
Sen: - Ôi, chiến tranh thật là khốc liệt, ngăn cản khoảng cách, thậm chí hủy
diệt bao ước mơ, tình yêu trong trắng của con người.
Khoa - Chiến tranh sẽ qua đi, trận này là cuối cùng đấy em ạ. Không xa đâu,
Điện Biên sẽ giải phóng, hòa bình lập lại và lúc ấy chúng mình sẽ ở
bên nhau... Được không em.
Sen - Em mong ngày ấy lắm. Lúc ấy em sẽ cầm nén hương thơm, thắp lên đồi A1,
tưởng nhớ các anh hùng liệt sỹ. Rồi đứng trên hầm Đờ Cát, hát thật vang,
vỗ tay thật to chào mừng các anh bộ đội, chào mừng chiến thắng.
Khoa - Còn anh, anh sẽ mang đóa hoa rừng đầy hương sắc lên tặng các đơn vị chủ
lực hợp đồng làm nên chiến thắng và hôn em trước đồng đội, đồng ý
không ?
Sen - Đố anh đấy, lúc ấy niềm vui tràn ngập, chỉ sợ lính cao xạ các anh mang
hoa tặng cô gái khác thôi.
Khoa - Có thể anh tặng hoa các cô gái, nhưng chỉ có em … chỉ có em, là
người anh thương yêu nhất.
Sen - Kìa anh … anh ôm em chặt quá, anh còn đau mà, nhỡ có người
trông thấy thì xấu hổ lắm.
Khoa - Không, khỏi rồi... Yêu nhau thì có gì mà sợ, anh lại thấy vui là đằng
khác… Kìa...trăng miền núi đẹp quá, khác hẳn trăng quê mình em
nhỉ . Trăng đậu trên cánh rừng mênh mông bát ngát. Trăng như gương
mặt các cô gái bản gùi nước, leo dốc về nhà, dịu hiền, căng tròn và đầy
sức sống.
Sen - Anh thấy kìa, cả Điện Biên như được trải màu vàng huyền diệu của ánh
trăng, thơ mộng thần tiên chưa ?
Khoa - Tổ quốc mình đẹp quá, hùng vĩ thật đấy. Sen này, Điện Biên giải phóng.
Hòa bình lập lại, em định thế nào... Hay chúng mình ở lại với trăng núi
rừng được không.
Sen - Em vẫn nhớ lũy tre làng lắm, nhớ cả những con cò trắng đậu vắt vẻo
trên ngọn tre, nhớ cái cầu ao đầy hoa bèo tây tím ngắt mỗi khi xuống
khỏa chân. Em nhớ cả con đê mà hôm anh quyết chí ra đi, như ma đuổi
ấy. Lúc đó em đứng ở đầu làng, nhìn bóng anh cứ nhỏ dần rồi mất hút.
Còn em thì khắc khoải chờ đợi!
Khoa - Em nhớ kỹ thật đấy.
Sen - Hồn quê, thì sao mà quên được hả anh?
Khoa - Ừ … anh cũng thế, đã có lúc anh bực tức với thầy u, thành ra chẳng
nghĩ đến quê, gần bốn năm không thư từ liên lạc. Từ hôm gặp chú
Hậu thồ gạo nhà mình cho chiến dich, lại nhận được tin bố mất, anh ân
hận quá. Mấy lần định xin cấp trên cho về thăm nhà, nhưng chiến dịch
khẩn cấp thế này, nên anh lại thôi em ạ.
Sen - Qủa thật, em không ngờ tình cảm của anh lại cứng rắn như thế.
Khoa - Em không hiểu hết tình thế lúc ấy đâu. Nhưng dù sao anh cũng thấy
mình có lỗi với Thầy Bu, Sen ạ. Nhất là hôm nay nhớ lại cảnh làng quê,
anh nao nao cả người, đi đâu cũng không thể quên được quê mình.
Sen - Khi Điện Biên giải phóng, chúng mình về quê anh nhé.
Khoa - Ừ, không đâu bằng quê hương mình phải không em.
Sen - Ôi… anh … anh Khoa… nhưng em sợ …
Khoa - Sợ gì ?
Sen - Em sợ u anh không đồng ý…cho chúng mình…
Khoa - Không, u thương anh lắm, và mình sẽ thuyết phục để bu đồng ý chứ.
Hơn nữa, bộ đội chủ lực lấy quân y thì u nào chả ủng hộ.
Sen - Không, u anh sẽ không đồng ý, rồi anh xem.
Khoa - Tại sao?
Sen - Còn tại sao nữa.
Khoa - Em nói đi, vì sao?
Sen - Cái hôm bố anh bắt em đến hát, mẹ anh đay nghiến ấy.
Khoa - Ôi dào, chuyện ấy kể làm gì.
Sen - Em yêu anh... Nhưng không thể lấy anh được .
Khoa - Không, em phải lấy anh...phải lấy anh... Anh không thể thiếu em được.
Sen - Không …em không cả yêu anh nữa... Sau chiến thắng, anh về mà chăm
sóc mẹ, còn em sẽ ở lại Điện Biên này.
Khoa - Không...nếu vậy chúng mình sẽ sinh cơ lập nghiệp ở đất Điện Biên anh
hùng này, càng hay, đúng không nào.
Sen - ( Trêu …) em vẫn ứ yêu anh đâu...mặc kệ anh, em đi đây
Khoa - Sen, ở lại đây với anh,...em là của anh, em có chạy lên trời anh cũng sẽ bắt được em.
Sen - Kia...anh Khoa...đừng...đừng...em...em...nghẹt thở quá!
Hậu – Lạ thật, vừa nghe như có tiếng người ồn ào mà ra tới nơi thì..ơ kìa, ai như…
Sen + Khoa - Ôi... Chú Hậu...
Hậu - Khoa... Sen... À... Không sao... Chú vừa tới... chú, chú chưa thấy gì đâu nhá.
Khoa - Chú Hậu... Chúng cháu yêu nhau.
Sen - Chúng cháu yêu nhau thật mà.
Hậu - Tốt... Chú đã nói rồi, không sao, không sao mà.
Khoa - Chú ơi, chúng cháu định Điện Biên giải phóng là sẽ tổ chức cưới ạ.
Hậu - Thế thì càng hay, chú sẽ làm chủ hôn cho. Còn đây, con gà chú đưa để cháu
tẩm bổ cho vết thương mau lành, thang thuốc bổ này nữa, cháu cầm
lấy…của đồng bào dân tộc cho đấy.
Sen - Cháu cám ơn, chú lúc nào cũng chu đáo với chúng cháu quá.
Hậu - Quả thật không gì vui hơn khi thấy sức khỏe của anh Khoa bình
phục và tình yêu của hai cháu.
Khoa - Chú ơi, đây là chiếc nhẫn của mẹ cháu cho, khi còn là học sinh
trường Tỉnh. Chú cầm giúp cháu để mua thêm thức ăn cho thương
bệnh binh chú nhé.
Hậu - Không, thương bệnh binh có tiêu chuẩn cả, lại đưọc đồng bào thường
xuyên cho lợn gà, rau cỏ, đời sống tươi lắm.
Khoa - Chú cứ cầm lấy, phòng khi bất trắc.
Sen - Chú cầm giúp cháu đi. Chú làm Hậu cần, thường xuyên vào bản
mới cần đến.
Hậu - Thôi được, chú cầm. Nhưng sau này vẫn không dùng tới, chú trả lại
cháu đấy.
Khoa+Sen - Vâng cháu cám ơn chú.
Hậu - Chú đi nhé...
Khoa - Chú Hậu… cháu cũng phải đi, đây là cơ hội lập công, chiến dịch sắp thành công rồi.
Sen - Không...vết thương của anh chưa bình phục. Anh chưa thể đi được.
Hậu - Anh Khoa, anh tĩnh dưỡng mấy hôm nữa cho khoe thật rồi hãy ra mặt
trận chiến đấu anh ạ!
Khoa - Không, cháu phải đi, nhất quyết phải đi
Hậu - Anh ấy đã quyết cái gì, là làm bằng được cháu ạ.
Sen - Anh đi, người anh con yếu, em không an tâm chút nào cả.
Khoa - Đừng nói gở, yêu anh thì phải tin ở anh, để anh đi chứ.
Hậu - Cháu Sen, thôi để anh ấy đi, trận đánh gấp lắm rồi.
Sen ( Ôm lấy Khoa) - Anh Khoa, chờ em với
(tiếng súng đạn nổ vang trời, tiếng hô xung phong…)
Tất cả mọi người - Điện Biên giải phóng…Điên Biên giải phóng rồi.
Sen - Điện Biên giải phóng rồi các đồng chí ơi…
Hậu - Kìa, đồng bào ơi nhìn kìa: Cờ đỏ quyết thắng đang tung bay trên nóc hầm
Đờ Cát kìa… ôi, vui quá, hạnh phúc quá. Điện biên giải phóng rồi…
hòa bình rồi đồng bào ơi!
(Ca khúc giải phóng Điện Biên vang lên)
Lời dẫn 6: Một sáng tháng 5 của70 năm sau, ngay từ sáng sớm, ông Khoa đã mặc bộ quân phục thời Điện Biên, thấy vậy bà Sen hỏi:
Bà Sen - Ông đi đâu mà đóng bộ truyền thống vậy?
Ông Khoa - Bà ra vườn với tôi, ta hái hoa quả thắp hương ở Tượng đài liệt sỹ rồi còn dự lễ kỷ niệm giải phóng Điện Biên chứ. Bà quên à, hôm nay kỉ niệm tròn 70 năm chiến thắng Điện Biên đấy.
Bà Sen - Ôi thôi chết, tôi đãng trí quá. Ông chờ chút, tôi ra ngay đây.
Ông Khoa - (tiếng chim ríu rít) Bà xem này, cam sai chưa, quả nào cũng to, chín vàng, ngọt lịm, bõ công tôi nhân giống cam Cao Phong từ Hòa Bình về. Rồi xoài trĩu quả thế kia, lại được giá bà ạ.
Bà Sen - Ông ơi, na mới bói mà đã to thế này, tôi hái mấy quả, chắc một hai
ngày nữa là ăn được, người già ăn na là hợp lắm.
Ông Khoa – Còn ổi bạt ngàn trên đồi, cánh thanh niên là thích nhất. Tôi tính
một hai tuần nữa, làm một chuyến ô tô, chở cam chở soai, chở ổi,
đánh thẳng về Hà Nội cất cho siêu thị, chắc sẽ có món tiền khá…Thật là…
“ Có tay người, sỏi đá cũng thành cơm “ .
Bà Sen - Đúng, cũng mảnh đất này, 70 năm trước là giao thông hào, là dây thép gai,
chôn đầy bom đạn của Thực dân Pháp, ngăn cản quân đội ta đánh
đồi A1 và khu Mường Thanh, mà chúng vẫn thất bại thảm hại.
Ông Khoa – Pháp thất bại là đúng, vì chúng ta chính nghĩa. Pháp không hiểu
truyền thống cách mạng của nhân dân Việt Nam ta. Nhất là chiến tranh
Nhân dân, có Đảng, Bác Hồ lãnh đạo, thì nhất định thắng bà ạ .
Bà Sen - Mà vợ chồng mình phải biết ơn các anh hùng liệt sỹ, xả thân qua
bom đạn, giành chiến thắng, thì mình mới có trang trại rộng lớn,
hoa trái đầycành như thế này chứ .
Ông Khoa - Không chỉ có vợ chồng mình, có hoa trái trữu cành, mà bà nhìn kìa,
dưới rừng cây xanh tốt, những dãy nhà sàn, nhà ngói xen lẫn nhà
cao tầng, mọc lên san sát. Những ô tô chở hàng xuôi ngược, chở khách
du lịch lên Điện Biên nối nhau trên con đường rộng thênh thang, bám theo
sườn núi, rồi các khu công nghiệp ngày đêm sản xuất, điện sáng khắp
cả vùng, tôi lại hình dung 70 năm về trước, cả Điện Biên là chiến trường,
mặt trận vĩ đại của toàn dân tộc bà ạ .
Bà Sen - Vậy, mới có ngày hôm nay... Mà tôi và ông cũng có chút vinh dự được
tham gia, cống hiến vào thắng lợi và nên vợ nên chồng, ở mảnh đất Điện
Biên anh hùng này .
Ông Khoa - Có thế, nên tôi với bà mới vinh dự được Bác Hồ tặng danh Hiệu chiến
sỹ Điện Biên chứ... Bà ơi, hái vậy là được rồi, bà về cắt nải chuối, rồi
hái thêm bó hoa, tôi với bà lên thắp hương ở Tượng đài.
Lời dẫn 7 - Hai ông bà dắt tay nhau, leo từng bậc lên nghĩa trang liệt sỹ cắm hoa,
thắp hương trên từng phần mộ đồng đội. Bà Sen xếp hoa quả vào mâm, đặt trước
tượng đài Chiến thắng, thành kính :
Bà Sen - Hôm nay là ngày mồng 7 tháng 5, năm 2024, tròn 70 năm chiếnt thắng lịch
sử Điện Biên Phủ. Chúng tôi dâng nén hương thơm và hoa quả trời đất ban
tặng, mong hương hồn các đồng chí siêu thoát và mừng cho đất nước mình hòa
bình, Độc lập, Tự do, Hạnh phúc. Chiến công của các đồng chí, tổ quốc đời đời
nhớ mãi.
Ông Khoa – Hoan hô chiến sỹ Điện Biên. Chiến sỹ anh hùng. Đầu nung Lửa sắt.
Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt,
máu trộn bùn non, Gan không núng. Chí không mòn. Những đồng chí
thân chôn làm giá súng. Đầu bịt lỗ Châu mai.Băng mình qua núi thép gai.
Aò ào vũ bão. Những Đồng chí chèn lưng cứu pháo. Nát thân,nhắm mắt
còn ôm.
Bà Sen - Dốc pha Đin chị gánh, anh thồ. Đèo lũng Lô anh hò chị hát.
Dù bom đạn xương tan thịt nát. Không sờn lòng không tiếc tuổi xanh
Ông Khoa – Máu của anh chị, của chúng ta không uổng. Sẽ xanh tươi đồng ruộng Việt
Nam. Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam.
Hoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng.
Bà Sen - Đúng, Điện Biên ngày nay, từ chảo lửa, đã hồi sinh thành vùng đất giàu có,
nhiều tiềm năng dưới bàn tay của con người…Thật là như mơ ông ạ .
Ông Khoa - Mơ giữa ban ngày ấy chứ. (Chuông điện thoại reo)…
A… Hòa cháu đích tôn của ông Hậu phải không.
Hòa ( tạo hiệu ứng nói chuyện qua điện thoại những câu thoại của Hòa ) Vâng, cháu điện nhờ ông lên thắp hương ở Tượng đài trên đồi A1 giúp ông cháu ạ.
Ông Khoa - Ông đang thắp hương ở Tượng đài chiến thắng đây. Tấm lòng
của cháu luôn nghĩ về cội nguồn, nhớ về chiến thắng của các
anh hùng liệt sỹ cách đây 70 năm là rất tốt. Thế cháu đang ở đâu.
Hòa - Dạ, cháu ở xa lắm, cháu đang ngắm tháp Aps Phen Pa Ri ạ.
Ông Khoa - Đi du lịch hả.
Hòa - Không, cháu sang Pháp nghiên cứu sinh luận án Tiến sỹ về
Nhân quyền của Việt Nam ạ.
Ông Khoa - Tốt, thế đã xong chưa.
Hòa - Cháu đang lấy tư liệu nhân chứng của các cựu chiến binh Pháp
đóng ở đồi A1.
Ông Khoa - Này, chụp ảnh các cựu chiến binh Pháp, gửi qua zia lo cho ông
và cho cựu chiến binh xem ảnh ông nhé, biết đâu họ nhận ra
ân nhân cứu mạng ở trận chiến Điện Biên Phủ đấy…
Hòa - Vâng, cháu thực hiện ngay ạ.
Ông Khoa - Thế họ có ủng hộ cháu lấy tư liệu làm luận văn về nhân quyền
không.
Hòa - Ai cùng nhiệt tình và khẳng định : Pháp chiếm Việt nam xây dựng căn
cử địa ở Điện Biên Phủ là sai lầm. Bây giờ những lính Pháp sống sót, đều
có chung một nhận định : Pháp có thể đánh bại một quân đội, nhưng không
thể chiến thắng một Dân tộc.
Ông Khoa – Thế hả, họ nhận định đúng, nhưng đã muộn, chắc hối hận lắm.
Hòa - Vâng, họ còn khen, Việt Nam cho tù nhân ăn, còn ngon hơn lính của
Việt Nam ông ạ .
Ông Khoa - Đúng, việc ấy thì chú chứng kiến.
Hòa - Họ nhận ra sai lầm, tưởng lấy máy bay, xe tăng , đại bác là bóp nát quân
đội Việt Nam, không ngờ vũ khí lòng dân, muôn Người như một, dưới sự
lãnh đạo của Hồ chủ Tịch và Đai Tướng Võ Nguyên Giáp đã làm lên lịch
sử, chấn động địa cầu ông ạ .
Ông Khoa - Mình đánh quân xâm lược và thắng Pháp là chân lý, bảo vệ Nhân quyền
đấy…Chúc cháu có luận án thật sắc bén nhé.
Hòa - Vâng, cháu cám ơn ông.
Ông Khoa - Thế bao giờ cháu về Việt Nam.
Hòa - Dạ, cháu chọn đúng ngày, Bác Hồ rời cảng Nhà Rồng vượt biển khơi, sang
Pháp tìm đường cứu nước. Còn cháu sẽ đi máy bay, vượt bầu trời về Việt
Nam và sẽ đến thăm ông bà ngay ạ.
Bà Sen - Này, mang nước hoa Pa Ri về làm quà đấy nhé…Hòa bình rồi, ta gác lại
quá khứ, cùng nhau xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh, tiến bộ cháu ạ .
Hòa - Vâng, cháu chào ông bà.
Ông Khoa - Cháu bác Hậu, bây giờ giỏi giang và nghĩa tình thế đấy.
Bà Sen - Con nhà Công, không giống lông cũng giống cánh. Bác Hậu
xả thân vì cách mạng, góp phần lập nên chiến thắng Điện Biên, lại
tốt bụng, thương người như thế là tích đức, để phúc cho con cho cháu đấy.
Ông Khoa - Đúng là nhân quả, cấm có sai chút nào, bà nhỉ.
Bà Sen - Thôi tàn hương rồi, ta về thôi, còn xem thành phố Điện Biên tổ chức
chương trình nghệ thuật, chào mừng 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ.
Ông Khoa - Vậy tối nay, vợ chồng mình là đôi nhảy sạp, hòa cùng các Dân tộc Tây bắc
đấy nhé.
Bà Sen - Gớm, ngần này tuổi rồi, lấy sức đâu mà nhảy. Việc ấy giành cho cánh trẻ…
Tôi với ông cứ phất cờ hoan hô, ủng hộ là vui rồi ông ạ . / .



