CHUYỆN TÌNH ĐƠN VỊ TNXP C37CT426 ĐIỆN BIÊN
Câu chuyện kể về sự lên duyên của Ông Trương Xuân Cầu, sinh năm 1937 và Bà Phạm Thị Thuận sinh năm 1938 khi tham gia Thanh niên Xung phong.

- Năm 1959 anh Cầu và chị Thuận là những Đoàn viên ưu tú, anh đang là đối tượng dự bị kết nạp Đảng thì trung ương đoàn phát động thanh niên tình nguyện gia nhập thanh niên xung phong tập trung gọi là thanh niên xung phong Tây bắc
- Tháng 2 năm 1959 anh tình nguyện làm đơn và nhập ngũ, anh được biên chế vào đơn vị thanh niên xung phong C37 CT426 13. Làm tuyến đường từ Điện Biên sang Thượng Lào, khắc phục hậu quả sau khi chiến thắng Điện Biên Phủ.
Ông Cầu kể rằng đang chuẩn bị nhận lệnh hành quân đến chỗ đóng quân mới thì nhận được tin có một đơn vị ở đồng bằng lên trong đó có huyện Phù Cừ và có rất nhiều nam nữ xã Minh hoàng (cũ) trong đó có danh sách đồng chí Phạm Thị Thuận người cùng quê với anh và đã từng thầm thương nhớ anh từ lúc nào ở quê mà anh không nhận ra
Cho đến tháng 3 năm 1959 khi anh gặp người con gái ấy anh thấy tự nhiên chị òa lên khóc và nói với anh “vì yêu anh mà em viết đơn tình nguyện đi thanh niên xung phong đến đây để gặp anh khi nào hoàn thành nhiệm vụ hai đứa mình về xây tổ ấm’’ anh ngạc nhiên phần thì thương người bạn gái phần xúc động tâm trạng rối bời và anh nói dối chị để anh đi hành quân chị ở lại đơn vị khác, đơn vị của chị C06 -CT426
Ngày anh chị hoàn thành nhiệm vụ trở về địa phương, đơn vị chị được về trước, khi anh về đến nhà thì hai bên bố mẹ đã thuận lòng cho hai con xây dựng vì những lời thưa chuyện của chị vào năm 1962, khi mái ấm gia đình đang hạnh phúc anh đã được đứng trong hàng ngũ của Đảng và làm công tác địa phương đế quốc Mỹ lại xâm chiếm miền Nam lại một lần nữa anh lại xung phong gia nhập hàng ngũ quân đội nhân dân năm 1970, chị ở lại nuôi hai con nhỏ lần này chị không theo anh ra trận nữa mà chị ở lại là hậu phương vững chắc để cho anh hoàn thành nhiệm vụ ngoài chiến trường khi trở về địa phương anh bị thương và được chế độ bệnh binh, hai anh chị xây dựng một gia đình êm ấm và hạnh phúc là gia đình gương mẫu, con anh cũng tiếp bước Cha và tham gia quân đội nhân dân Việt Nam năm 2015.
Chỉ vì tuổi cao sức yếu chị Thuận đã quy tiên còn lại anh đến nay là cụ của nhiều chắt nội ngoại nhưng vẫn minh mẫn tham gia nhiệt tình công tác hội cựu thanh niên xung phong xã Minh Hoàng cũ nay là xã Đoàn Đào
Anh chị đã nhiều lần được gương sáng cho hội viên học tập. Nên duyên từ chiến trường một nơi nhiều vất vả, rừng thiêng nước độc nhưng vẫn chọn tình và xây tổ ấm gia đình hạnh phúc. Thỉnh thoảng có bạn đến thăm anh, anh lại kể chuyện tình của anh và chị Thuận cho mọi người nghe. Và đến nay tuổi đã xế chiều nhưng cụ vẫn yêu và trân trọng cụ bà nhiều lắm.


