CHUYỆN TÌNH KỲ DIỆU CỦA ĐÔI VỢ CHỒNG THƯƠNG BÌNH VÙNG ĐẤT QUẢNG
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Dưới ánh nắng ấm áp tại xã Bình Minh (Quảng Ngãi), câu chuyện tình yêu của đôi vợ chồng thương binh 80 tuổi – ông Trương Văn Hiệp (Sáu Hiệp) và bà Huỳnh Thị Lượt – hiện lên đẹp như một huyền thoại sống giữa đời thường. Họ đã cùng nhau đi qua chiến tranh khốc liệt, mang trên mình những vết thương chằng chịt, nhưng vẫn nắm tay nhau viết nên câu chuyện tình bền chặt nửa thế kỷ.
Ông Sáu Hiệp mang trong mình 5 vết thương: vết lõm sâu bên má phải do mảnh đạn, cánh tay trái co quắp đầy sẹo, vết đạn xoáy dưới cổ và mảnh kim loại vẫn còn găm trong đầu. Nhập ngũ năm 18 tuổi vào Trung đoàn 1 (Trung đoàn Ba Gia) lừng danh, ông từng là một xạ thủ trung liên dũng cảm. Trong trận đồn Mả Tổ, ông bị mảnh pháo găm vào mặt, ngất đi giữa đất đá ngổn ngang. Trận càn năm 1968 ở Tiên Phước, ông bị gãy tay, thủng cổ khi kê súng bắn trả máy bay địch và được đưa ra Bắc điều trị.
Bà Lượt cũng là một nữ trinh sát gan dạ của bộ đội tỉnh Quảng Nam. Năm 1968, trong trận đánh cầu Bà Rén, một quả bom nổ tung khiến bà hỏng mắt phải và liệt hoàn toàn cánh tay phải. Hai con người – hai mảnh ghép khiếm khuyết vì đạn bom – đã gặp nhau tại Bệnh viện E2 (Hà Nội) vào năm 1974.
Tại bệnh viện, sự chăm sóc ân cần, lặng lẽ giặt giũ, xách từng thau nước tắm của cô gái trinh sát Quảng Nam đã làm xao xuyến trái tim người thương binh Sáu Hiệp. Tình yêu đơn sơ nảy nở từ sự đồng cảm sâu sắc. Chuyển về Trường Văn hóa thương binh Phú Thọ, họ tổ chức một đám cưới giản dị trong tiếng chúc phúc của đồng đội và thầy cô.
Sau ngày đất nước thống nhất (1976), họ trở về Quảng Ngãi, đón cặp con trai song sinh được đặt tên là Phú và Thọ – dấu mốc khắc ghi nơi tình yêu bắt đầu.
Trở về với đời thường, ông bà thực hiện đúng lời dạy "thương binh nhưng không phế binh". Dù sức khỏe yếu, họ vẫn chăm chỉ làm vườn, trồng cau, nuôi gà để tự trang trải cuộc sống. Ông Hiệp mỉm cười ví von: "Hai cái khuyết ghép lại thành một cái đủ đầy". Giữa nhịp sống bình yên của làng quê, câu chuyện tình sắt son qua nửa thế kỷ của ông bà là minh chứng sống động rằng hạnh phúc chân chính được vươn lên từ sự sẻ chia và lòng thủy chung bất diệt



