chuyện tình thời chiến đấu

Một buổi sáng cuối tuần, chúng ta tới gặp gỡ và thăm hỏi động viên ông Nguyễn Văn Quỳnh nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ông Quỳnh nay đã ngoài bảy mươi, nhưng khi nhắc đến con đường Trường Sơn, đôi mắt ông lại ánh lên ngọn lửa của tuổi hai mươi. Ông Quỳnh là cựu TNXP thuộc đơn vị C308, chuyên làm nhiệm vụ vá đường, san lấp hố bom. Năm 1970, đơn vị của ông Quỳnh đóng quân tại căn cứ trọng điểm B, nơi mà mỗi đêm, máy bay địch rải thảm như trút nước. Công việc của TNXP là phải giữ đường thông suốt chỉ trong vài giờ ngắn ngủi giữa hai đợt oanh tạc. Ông nhớ và kể lại, Trong đơn vị có cô Tám, một cô gái Hà Nội nhỏ nhắn nhưng gan dạ lạ thường. Tám được giao phụ trách tổ đo đạc, tính toán lượng đất đá cần san lấp.
Một đêm, một quả bom lớn đã tạo ra một hố sâu khổng lồ, cắt đứt hoàn toàn đoạn đường tiếp tế quan trọng. Mưa rừng xối xả, bùn đất nhão nhoẹt. Tổ của ông Quỳnh và bà Tám phải làm việc cật lực.
Đất đá thì thiếu, thời gian thì gấp. bà Tám thốt lên: "Phải đào đất từ đồi bên kia, anh Quỳnh ơi! Sáng mai xe phải qua rồi!"
2 ông bà cùng với các đồng đội, đã dùng cuốc xẻng thủ công, đào xới và cõng từng gánh đất lấp vào cái hố đen sâu hun hút ấy. Họ làm việc trong tiếng rú của máy bay trinh sát và ánh đèn pha địch chiếu rọi.
Đang lúc hì hục, một loạt bom bi rơi xuống. Theo phản xạ, ông đã dùng thân mình che chắn cho bà. Những mảnh kim loại găm vào lưng ông. ông đau điếng, nhưng không hề kêu than. Máu thấm ướt lưng áo, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đựng, không muốn làm chậm tiến độ. bà vừa khóc vừa băng bó vết thương cho tôi ngay bên miệng hố.
Sáng hôm sau, con đường đã được thông. Những chiếc xe tải chở đạn dược và lương thực lăn bánh qua cái hố bom vừa được san lấp. Khi chiếc xe cuối cùng đi qua, ông mới gục xuống vì kiệt sức và mất máu.
Sau này nên duyên vợ chồng. Ông mang một vết sẹo lớn trên lưng, mỗi khi trở trời lại đau nhức, nhưng ông luôn nhìn vết sẹo đó với niềm tự hào.
Ông nói:
"Thời TNXP, chúng tôi không chiến đấu bằng súng đạn, chúng tôi chiến đấu bằng cái cuốc, cái xẻng. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ hơi thở của con đường, bảo vệ sự sống còn của tuyến chi viện. Hố bom có thể là hố tử thần, nhưng đối với chúng tôi, nó là cái hố mà chúng tôi phải lấp đầy bằng sức trẻ và niềm tin vào ngày thống nhất." Ngọn lửa tuổi trẻ của những cựu TNXP không nằm ở chiến công cá nhân, mà nằm ở sự hy sinh thầm lặng để tạo nên một con đường huyền thoại – con đường mang tên Độc Lập, Tự Do.



