Chuyện tình thời hoa lửa của chiến sĩ Trần Minh Tiến và chị Vũ Lưu Liên
Câu chuyện về chuyện tình thời hoa lửa của chiến sĩ Trần Minh Tiến và chị Vũ Lưu Liên
Chiến tranh loạn lạc khiến con người khiếp sợ, ám ánh khi nhắc lại, những mất mác đau thương khiến cho bức tranh thời chiến nhuốm một tông màu u ám. Nhưng không vì những mất mác đau thương đấy mà khiến thời chiến vắng bóng những câu chuyện tình đẹp mà ngược lại, chính tông màu u ám của bức tranh lại tông nên sự rực rỡ của những câu chuyện tình thời hoa lửa. trong vô vàn câu chuyện tình đẹp thời chiến, có một câu chuyện cảm động đẫm nước mắt của đôi trai tài – gái sắc của anh Trần Minh Tiến và chị Vũ Lưu Liên.
Chuyện tình của hai người diễn ra trông bối cảnh kháng chiến chống Mỹ, chuyện tình dẹp của xứ Hà Đông. Hai người học chung một lớp ở trường cấp 2 Hà Cầu (nay là Trường THCS Lê Hồng Phong, phường Hà Cầu, quận Hà Đông, TP Hà Nội). Anh có một ngoại hình rất thu hút, dáng người cao ráo với nước da ngăm đen, tính cách thì sôi nổi, hòa đồng, hay cười, hay hát đã vậy còn đá bóng giỏi nên cũng không ít đóa hồng vây quanh anh. Còn chị là một thiếu nữ xinh đẹp, có lẽ lúc đấy chị chưa có ý gì với anh nên họ vẫn thỏa mái xưng hô mày – tao, đôi lần chị còn muốn làm mai cho anh nhà với cô gái khác nữa. Mãi đến khi đi bộ đội, là chiến sĩ của Trung đoàn 102, Sư đoàn 308, anh mới dám ngỏ lời yêu chị.
Họ có rất nhiều kỉ niệm đẹp gắn liền với tuổi học trò ngây ngô, trong sáng. Nhưng tình yêu của họ bị cha mẹ của chị Liên ngăn cấm vì không “môn đăng hộ đối”. Cô vốn là con gái của nhà tư sản có tiếng, sở hữu hãng xe mang tên Hoàng Sơn. Còn anh chỉ là 1 cậu trai nghèo nàn, người cha bệnh tật đau ốm liên miên, người mẹ mở hàng nước và gánh cơm bình dân gồng gánh nuôi cả gia đình. Vượt lên trên tất cả, họ vẫn yêu nhau sau đắm.
Khi anh đã đi bộ đội, không quản đường xa, chị đã đạp xe lên thăm đơn vị anh, có lần chị đã đạp xe từ Hà Đông đến Tam Đảo, hơn 70km, khi chị về đã quá nửa đêm. Khi không thể gặp được nhau, những lá thư chính là cây cầu đưa hai tâm hồn tràn ngập yêu thương lại với nhau, nó chính là sợi dây kết nối anh nơi tiền tuyến về với hậu phương của mình. Trong thư viết về cho người mình yêu, anh Minh Tiến đã viết một đoạn miêu tả tình yêu của họ như sau: “Mối tình của anh đến với em quả là thơ dại. Nó chỉ có những lời lẽ, những chiếc hôn cháy bỏng... trong thư. Thực ra lúc sắp gặp em, anh cũng tự nhủ phải mạnh bạo lên. Nhưng cứ đứng trước em, anh hầu như quên hết. Kể từ khi biết yêu, mọi sự mạnh bạo của mình nó cũng đi đâu” (thư viết 9-5-1965). Khi đứng trước người mình yêu khiến người chiến sĩ sẵn sàng cầm súng lại e thẹn ngại ngùng khi nắm tay người yêu. Một tình yêu trong sáng, thuần khiết, mãnh liệt như thế nhưng lại bị chia cắt bởi chiến tranh. Theo tiếng gọi của Tổ Quốc, họ đã chọn chia xa. Trong thư anh gửi về, anh từng viết: “Chính vì yêu em, anh mới mong sớm lao vào lửa đạn để tìm hạnh phúc. Chính vì thương em mà anh phải sẵn sàng đổi mạng mình để tìm lấy cuộc sống mãi gần nhau. Nếu anh còn thì sẽ được tất mà mất thì cũng chỉ mất mình anh...”. Họ đã chia xa! Đúng! Nhưng không vì thế mà tình cảm của họ phai nhạt đi, nó chỉ khiến ngày tái ngộ của họ càng thêm nồng thắm.
Nhưng tiếc rằng ngày đấy lại không thể trọn vẹn được nữa rồi. lời thư cuối của anh gửi đến chị trước khi ra trận viết: “ Lưu Liên yêu quý của anh! Đêm nay anh ra trận, anh định sau trận này viết thư về báo công cho em luôn một thể. Nhưng anh linh cảm mách bảo rằng: đêm nay anh sẽ không trở về và cả cuộc đời anh sớm hiến dâng cho Tổ Quốc. anh không ân hận điều gì, sống là hành động theo lí tưởng của Đảng và Tổ Quốc gao cho. Anh chỉ ân hận nếu lá thư này không đến được tay em, để em phải chờ đợi thì lỡ tuổi thanh xuân, thì tội anh lớn lắm. ai cũng biết chảy máu là đau, anh cững sợ chảy máu lắm! Nhưng nếu ai cũng sợ chảy máu, thì lấy ai dám đưa lấy tay ra bịt chặn dòng máu mà kẻ thù gây ra cho đồng bào ta không bị chảy nữa? em hãy tin rằng, khi anh đi thì ngày khải hoàn sẽ không còn còn xa nữa. câu nói này dựa vào thực tế chiến lược và sự lãnh đạo cách mạng của Đảng như tiên đoán”. Sau lá thư cuối cùng này, Minh Tiến đã anh dũng hi sinh, máu anh hòa vào đất mẹ, hồn anh ôm lấy quê hương, cơ thể anh đã ngã xuống ở mảnh đất Quảng Trị đầy tang thương vào rạng sáng 1-6-1968. “Thu đi để lá vàng, người đi để lại muôn vàn nhớ thương”. Anh đã rời xa trần thế, để lại chị nhà với vết thương lòng không bào giờ có thể lành lại. Cay đắng thay khi ta nhận ra, thứ ngăn cách chúng ta không phải là con đường dài vạn dặm mà lại là cách biệt âm dương. Những người ở lại bao gồm cả chị Liên đều rất đau khổ và tiếc thương cho một kiếp người đã phải dừng lại ở độ tuổi đẹp nhất. Tình yêu thời chiến là thứ tình cảm thuần khiết, cao đẹp là thế nhưng thử hỏi có mấy ai được một cái kết trọn vẹn. Những lá thư, những kỉ vật của anh được chị Liên lưu giữ suốt 55 năm. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, liệt sĩ Trần Minh Tiến vẫn được thờ trong nhà người yêu mình và được cả gia đình nhà chị coi anh như một người thân trong gia đình. Đến mãi sau này, chính xác là năm 2008, hài cốt của anh mới được tìm về được an tán tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9 (Đông Hà, Quảng Trị)
Chuyện tình thời hoa lửa không giống những chuyện tình cổ tích, nó không đẹp vì có kết trọn vẹn, nó đẹp vì tình cảm chứa đựng trong những mẩu chuyện đó, nó đẹp vì những con người trong đó. Họ biết rằng có thể sẽ không có được cái kết đẹp nhưng họ vẫn trao cho nhau trọn cả trái tim, họ dám cháy hết mình vì tình yêu mà không hề màng đến rủ ro, họ dám cháy hết mình cho thanh xuân của chính mình, sẵn sàng xông pha vì lý tưởng cao đẹp. Đó chính là những phẩm chất cao quý mà mỗi chúng ta cần học hỏi và tiếp nối ý chí của thế hệ sống chung với thời hoa lửa đó.


