Cựu chiến binh

Chuyện tình thời lính

Rung động của người chiến sĩ

Ninh Bình10/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp cô vào một buổi chiều mưa lất phất nơi tuyến đường đầy đất đỏ. Hôm ấy đơn vị tôi vừa dừng chân sau một chặng hành quân dài, ai cũng mệt lả. Giữa khung cảnh xám xịt của núi rừng và bùn đất, cô xuất hiện như một nét sáng bất ngờ — chiếc áo thanh niên xung phong còn vương bụi, mái tóc buộc gọn sau gáy, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh mắt thì trong veo đến lạ.

Cô đang cùng vài người khác san lại đoạn đường vừa bị bom đánh hỏng. Đôi tay nhỏ bé thoăn thoắt xúc đất, lấp hố, như thể không biết mệt. Tôi đứng nhìn một lúc lâu mà quên cả việc phải đi tiếp. Có lẽ cô nhận ra ánh mắt ấy, nên quay sang, mỉm cười — một nụ cười rất nhanh thôi, nhưng đủ khiến tôi bối rối như một cậu trai lần đầu biết nhớ.

Chúng tôi chỉ kịp nói với nhau vài câu ngắn ngủi khi đơn vị tranh thủ nghỉ chân. Cô hỏi tôi từ đâu đến, giọng nhẹ mà ấm. Tôi trả lời, mà lòng cứ lúng túng chẳng hiểu vì sao. Tôi hỏi lại cô, cô chỉ cười, bảo mình ở nhiều nơi lắm, nơi nào cần là đến. Câu nói giản dị ấy, vậy mà theo tôi suốt nhiều năm sau.

Trời sắp tối, đơn vị tôi phải rời đi. Trước lúc lên đường, tôi quay lại nhìn, cô vẫn đang cúi mình bên con đường, bóng dáng nhỏ bé giữa không gian rộng lớn của núi rừng. Không có lời chào nào thật trọn vẹn, chỉ là một cái gật đầu rất khẽ, như thể cả hai đều hiểu rằng cuộc gặp này mong manh như chính thời cuộc.

Những ngày sau đó, giữa bao nhiêu gian khổ và hiểm nguy, tôi vẫn nhiều lần nhớ về cô. Nhớ nụ cười trong trẻo giữa khói bụi, nhớ ánh mắt bình thản mà kiên cường. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng mưa rơi, tôi chợt tự hỏi không biết giờ này cô đang ở đâu, có còn đứng bên những con đường đầy bom đạn ấy không.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về, mang theo vô vàn ký ức. Có những điều đã phai mờ theo năm tháng, nhưng hình ảnh cô thanh niên xung phong năm ấy thì vẫn còn nguyên vẹn — như một khoảng sáng dịu dàng trong những ngày khốc liệt nhất của đời lính. Tôi không biết tên cô, không biết cô đã đi qua những gì sau cuộc gặp ngắn ngủi ấy. Nhưng có một điều tôi biết rất rõ: giữa chiến tranh, khi mọi thứ đều mong manh, thì một rung động rất khẽ thôi cũng đủ trở thành ký ức theo ta suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn