Chuyện tình trên những chuyến tàu không số
Ông Tý là thủy thủ Tàu 69, một trong những con tàu Không số huyền thoại trên "Đường Hồ Chí Minh trên biển". Ông đã nhiều lần cập bến Vũng Rô, chở theo hàng trăm tấn vũ khí chi viện cho chiến trường Phú Yên, Khánh Hòa. Nhưng ít ai biết, phía sau những hải trình đầy sóng gió và hiểm nguy ấy là một câu chuyện tình thủy chung với cô du kích địa phương, nơi "bến đợi" và "thuyền xa" luôn hướng về nhau với niềm tin son sắt vào ngày non sông liền một dải.
Trong một lần cập bến Vũng Rô vào đêm cuối năm 1966, chàng thủy thủ trẻ Phạm Văn Tý của Đoàn 125 đã gặp cô du kích Nguyễn Thị Thu, người được phân công làm nhiệm vụ canh gác và phát quang bãi cát đón tàu. Nhiệm vụ của ông Tý là bốc dỡ vũ khí từ hầm tàu lên bãi biển trong đêm tối tuyệt đối, trước khi máy bay trinh sát của địch phát hiện. Ông Tý kể, bàn tay chai sạn của ông đã vô tình chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của cô Thu khi cùng nhau khuân những hòm đạn nặng trĩu. Giữa âm thanh dữ dội của sóng biển và tiếng máy bay địch rình rập phía xa, một tình yêu trong sáng đã nảy nở. Họ chỉ có vài giờ ngắn ngủi mỗi lần tàu cập bến để trao nhau ánh mắt và lời hẹn ước. Cô Thu tặng ông chiếc khăn tay tự thêu dòng chữ "Chờ anh ngày về". Còn ông Tý, trong một lần tàu bị tàu chiến địch phát hiện và tấn công dữ dội, bị thương ở chân, vẫn kiên cường dùng hết sức nâng những kiện hàng cuối cùng lên thuyền câu của dân trước khi cho tàu tự hủy. Ông tâm sự, giây phút sinh tử ấy, hình ảnh người con gái nơi bến đợi chính là động lực để ông bám trụ. Họ đã mất liên lạc suốt 8 năm dài, chỉ đến sau ngày Sài Gòn giải phóng (1975), họ mới tìm thấy nhau và viết tiếp câu chuyện tình đẹp như cổ tích giữa đời thường.



