Chuyện tình vượt lên mảnh đạn
Anh Lê Hữu Trạc nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết của chàng trai quê lúa. Trong một trận đánh ác liệt tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, một quả pháo nổ gần đã cướp đi của anh đôi chân và một phần cánh tay, để lại trên cơ thể hàng chục mảnh đạn găm sâu.
Anh Lê Hữu Trạc nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết của chàng trai quê lúa. Trong một trận đánh ác liệt tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, một quả pháo nổ gần đã cướp đi của anh đôi chân và một phần cánh tay, để lại trên cơ thể hàng chục mảnh đạn găm sâu.
Ngày anh trở về trại thương binh, nhiều người xót xa cho tương lai của một chàng trai chưa đầy 30 tuổi đã mất đi 81% sức khỏe. Thế nhưng, chị Kim Thị Mão – người con gái cùng quê – đã vượt qua mọi rào cản gia đình và định kiến thời bấy giờ để đến bên anh.Đám cưới của họ diễn ra giản dị nhưng ấm áp vô cùng. Chị Mão trở thành "đôi chân" của anh, cùng anh khai hoang, lập nghiệp trên vùng đất mới. Suốt mấy mươi năm, dù vết thương cũ thường xuyên hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, anh Trạc vẫn lạc quan, cùng vợ nuôi dạy con cái nên người.Câu chuyện của họ không có tiếng súng, nhưng lại là một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống lại nghịch cảnh để giữ lửa hạnh phúc. Nó chứng minh rằng: Trong thời hoa lửa, tình yêu cũng chính là một loại vũ khí bất tử.



