Bài viết

CHUYỆN TÙ BINH PHÚ QUỐC ĐỂ TANG BÁC HỒ TRONG TRẠI GIAM TÙ BINH PHÚ QUỐC

An Giang26/06/2026BAN LIÊN LẠC TÙ BINH VIỆT NAM (ĐOÀN THANH NIÊN ĐẶC KHU PHÚ QUỐC)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN TÙ BINH PHÚ QUỐC ĐỂ TANG BÁC HỒ TRONG TRẠI GIAM TÙ BINH PHÚ QUỐC

Ngày 5-9-1969, chúng tôi được tin Bác qua đời do một sĩ quan quân cảnh Phú Quốc cho biết. Hôm ấy, nó bảo chúng tôi:

- Này anh, đã gặp Cụ Hồ chưa?

- Chưa! (Tôi trả lời nó vậy, vì tưởng nó giở trò điều tra).

- Cụ Hồ có còn đâu để mà gặp, Cụ mất rồi!

- Ông nói giỡn đấy chớ!

- Thiệt chớ giỡn gì các anh. Thôi cứ đi làm đi rồi sau sẽ biết.

Hôm ấy, chúng tôi không tin lời viên sĩ quan quân cảnh và cho rằng nó xuyên tạc. Nhưng hôm sau, hình như bọn địch cố ý đánh rơi một mẩu báo “Tiền tuyến” của quân đội Sài Gòn. Mẩu báo có đưa tin Bác mất. Cả mấy chục nước trên thế giới, trong đó có đại diện các nước Liên Xô, Trung Quốc, Pháp, Campuchia, Lào... đến dự lễ tang. Tuy vậy, chúng tôi vẫn chưa tin chuyện Bác mất. Mãi đến ngày 26-9-1969, nghe một số anh em bị bắt vào trại giam kể lại, chúng tôi mới tin là thật. Cả trại giam như lắng lại, không khí đau buồn bao phủ lên các khu giam. Đảng ủy chủ trương tổ chức mặc niệm Bác, để tang Bác và củng cố lòng tin vào thắng lợi cách mạng cho tù binh.

Đảng ủy phân khu cử anh em truyền đi các phòng giam tin Bác mất và làm công tác tư tưởng đối với anh em. Nhưng nhiều anh em nghe tin đã khóc, thương nhớ Bác vô cùng. Các đồng chí trong Đảng ủy đã nén nỗi đau buồn cố gắng giải thích cho anh em: Cây đá còn phải héo mòn, con người ở trên đời phải theo quy luật “sinh lão, bệnh tử”. Bác mất đi nhưng còn Đảng, còn những đồng chí kế tục sự nghiệp của Người như bác Tôn, các đồng chí: Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng Sau đó, Đảng ủy tổ chức một buổi học tập, tổ chức tang lễ Bác theo kiểu của tù binh ở trại giam, tổ chức âm thẩm nhưng trang nghiêm, chu đáo và toàn tâm với Bác.

Dưới sự chỉ đạo của Đảng ủy, sáng ngày 30-9-1969, như thường lệ, bọn cai ngục gọi anh em ra điểm danh. Khác với mọi hôm, anh em đã mặc những chiếc áo, chiếc quần lành lặn nhất nhờ đã được chuẩn bị khâu vá, sửa chữa trước, đầu để trần (thường ngày anh em có khăn thì bịt đầu, có cái nón rách thì đội, một phần để che nắng, nhưng cũng chính là để đỡ đòn, và ngồi cúi đầu im lặng.

Lính quân cảnh thấy không khí im lặng, trật tự khác mọi ngày, hí hửng cho là nhờ chúng đánh đập nhiều nên anh em có “tiến bộ”, không còn “bất trị” nữa và không để ý gì. Một đồng chí hô nhỏ, tất cả ngồi yên lặng, cúi đầu mặc niệm Bác trong ba phút rồi lần lượt giải tán có trật tự để về phòng.

Ở trong phòng giam, anh em tổ chức treo cờ. Cờ làm bằng vải áo chắp lại. Một đồng chí trong Đảng ủy được cửra nói về tiểu sử Hồ Chủ tịch, về quê quán, về gia đình của Người. Những điều đó ai ai cũng biết ít nhiều, nhưng hôm ấy, không khí thiêng liêng kính cẩn nên anh em đều rơm rớm nước mắt...

Một số anh em đọc thơ Bác, đọc “Nhật ký trong tù” của Bác. Có đồng chí biết chữ Hán đã ngâm thơ của Người. Tiếp đó, những anh em nào biết về quá trình lãnh đạo cách mạng của Bác thì đứng lên kể cho mọi người nghe. Có anh em còn đọc những bài thơ về Bác của nhà thơ Tố Hữu...

Anh em trong trại lại nhắc nhở nhau học tập và làm theo lời Bác. Tất cả cùng hứa với nhau dù bị tra tấn tàn nhẫn, dù thịt nát, xương tan vẫn sắt son cùng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, cùng cách mạng. Anh em nói chuyện về Bác gần như công khai. Bọn quân cảnh nghe thấy mà không phản ứng gì.

Anh Nguyễn Thế Nghĩa khi nghe tin Bác Hồ mất đã dùng máu của mình để vẽ lá cờ Đảng và chân dung Bác Hồ. Lá cờ sau đó được dùng trong các buổi lễ kết nạp Đảng diễn ra tại phân khu giam.

Lòng yêu thương kính trọng Bác Hồ của anh em Trại giam tù binh Phú Quốc đã phần nào cảm hóa kẻ địch. Ngay những tên ác ôn cũng không dám nói động đến Bác Hồ. Còn anh em tù binh càng nhớ ơn Bác, càng giữ vững ý chí chiến đấu để chờ ngày toàn thắng trở về quê hương, tiếp tục đi theo con đường mà Bác đã chọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn