CHUYẾN VẬN CHUYỂN ĐẠN GIỮA RỪNG SÂU
Ký ức về một chuyến vận chuyển đạn pháo vào trận địa giữa rừng sâu, nơi mọi người phải phối hợp chặt chẽ để đảm bảo an toàn và đúng thời gian.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Bùi Văn Tạo đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến chuyến vận chuyển đạn năm ấy, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự căng thẳng như ngày nào.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Tạo, chuyến đi ấy là ký ức không thể nào quên.
Hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ bổ sung đạn cho trận địa pháo.
Mọi công tác chuẩn bị được tiến hành nhanh chóng.
Không có thời gian chậm trễ.
Những thùng đạn nặng được chuyển lên vai từng người lính.
Đường rừng dốc và trơn trượt.
Bác Tạo cùng đồng đội di chuyển trong im lặng.
Chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng lá khô dưới chân.
Có đoạn đường phải dừng lại để giữ thăng bằng.
Có lúc phải truyền tay nhau từng thùng đạn.
Không ai được phép sơ suất.
Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm lớn.
Sau nhiều giờ di chuyển, đạn đã được đưa vào đúng vị trí trận địa.
Cả đơn vị thở phào nhẹ nhõm.
Bác Tạo nhìn những thùng đạn được sắp xếp gọn gàng.
Hiểu rằng phía sau mỗi trận đánh là sự chuẩn bị rất kỹ lưỡng và vất vả.
Nhiều năm sau, bác thường nói:
“Mỗi viên đạn đưa vào trận địa đều là mồ hôi của cả một tập thể.”
Và ký ức về chuyến vận chuyển đạn giữa rừng sâu vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính pháo binh Bùi Văn Tạo.


