Chuyện văn công đi Chiến dịch Điện Biên Phủ
Trong những ngày tháng chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, giữa tiếng cuốc xẻng mở đường, tiếng pháo kéo qua núi rừng và những đoàn dân công nối nhau lên Tây Bắc, có những người ra trận không mang súng trên vai.
Chuyện văn công đi Chiến dịch Điện Biên Phủ
Trong những ngày tháng chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, giữa tiếng cuốc xẻng mở đường, tiếng pháo kéo qua núi rừng và những đoàn dân công nối nhau lên Tây Bắc, có những người ra trận không mang súng trên vai.
Họ mang theo cây đàn, tiếng hát, những câu thơ và cả niềm tin của hậu phương.
Đó là những chiến sĩ văn công.
Trong kháng chiến chống Pháp, văn nghệ không chỉ để biểu diễn. Những đội văn công theo bộ đội vào chiến trường, đến các đơn vị, bệnh viện, trạm giao liên, nơi có những người lính đang ngày đêm chiến đấu. Họ đem tiếng hát đến giữa những ngày gian khổ, để người lính có thêm niềm tin trước giờ ra trận.
Trên đường lên Điện Biên, hành trang của những người văn công cũng giản dị như những người lính.
Một bộ quần áo.
Một chiếc ba lô.
Nhạc cụ.
Và những bài hát đã thuộc nằm lòng.
Đường lên Tây Bắc khi ấy không hề dễ đi. Núi cao, vực sâu, đường đất lầy lội. Có những đoạn phải đi bộ hàng chục cây số. Mưa rừng, rét buốt và thiếu thốn luôn đồng hành.
Nhưng cứ đến nơi có bộ đội, tiếng hát lại vang lên.
Có khi sân khấu chỉ là một khoảng đất nhỏ giữa rừng.
Không có phông màn.
Không có ánh đèn.
Không có những hàng ghế ngay ngắn.
Khán giả là những người lính vừa từ trận địa trở về, quần áo còn lấm bùn đất, khuôn mặt hốc hác vì nhiều ngày chiến đấu.
Vậy mà khi tiếng đàn cất lên, những gương mặt mệt mỏi ấy lại bừng sáng.
Một bài hát về quê hương.
Một điệu múa.
Một câu chuyện vui.
Một lời động viên.
Tất cả trở thành món quà tinh thần vô cùng quý giá.
Có những chiến sĩ văn công từng kể rằng, điều khiến họ xúc động nhất không phải là những tràng pháo tay, mà là ánh mắt của người lính sau buổi biểu diễn.
Có người chỉ ngồi lặng im.
Có người mỉm cười.
Có người xin một bài hát về quê nhà.
Bởi giữa chiến trường, một câu hát có thể khiến người lính nhớ đến mẹ, đến cha, đến người vợ đang chờ đợi, đến con đường làng và mái nhà thân thuộc.
Rồi tiếng hát lại tắt.
Người lính trở về đơn vị.
Những người văn công tiếp tục lên đường.
Họ đi đến những nơi khác, gặp những đơn vị khác, mang theo tiếng hát đến những người đang chiến đấu.
Điện Biên Phủ không chỉ có những khẩu pháo, những trận đánh và những đoàn quân.
Ở phía sau trận địa còn có những con người âm thầm góp sức bằng nghệ thuật.
Họ hiểu rằng trong chiến tranh, giữ vững tinh thần của người lính cũng là một cách chiến đấu.
Có những đêm, tiếng pháo vọng về từ phía trận địa. Những người văn công ngồi bên nhau, sửa lại đạo cụ, chuẩn bị tiết mục cho ngày hôm sau.
Không ai biết ngày mai mình sẽ phải đi đến đâu.
Không ai biết chiến dịch sẽ còn kéo dài bao lâu.
Nhưng họ vẫn hát.
Bởi họ tin rằng, khi tiếng hát còn vang lên giữa chiến trường, nghĩa là niềm tin vẫn còn.
Rồi ngày 7 tháng 5 năm 1954 đến.
Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi.
Những lá cờ tung bay trên chiến trường.
Những người lính ôm lấy nhau.
Có những giọt nước mắt của niềm vui.
Và đâu đó, tiếng hát lại vang lên giữa núi rừng Tây Bắc.
Những chiến sĩ văn công năm ấy có thể không được nhắc đến nhiều như những người trực tiếp cầm súng, nhưng họ cũng đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào chiến thắng.
Họ đã đi vào chiến trường bằng tiếng hát.
Đem niềm vui đến cho những người lính.
Đem hơi ấm của hậu phương đến giữa núi rừng.
Và góp phần giữ cho những trái tim đang ở nơi gian khổ nhất không bao giờ mất niềm tin.
Thời hoa lửa có những người ra trận bằng khẩu súng.
Có những người ra trận bằng cây đàn và tiếng hát.
Nhưng tất cả đều chung một mong ước:
Ngày chiến tranh kết thúc, đất nước được hòa bình và họ được trở về.
Đó là câu chuyện đẹp và xúc động về những người văn công đi Chiến dịch Điện Biên Phủ – những người đã để lại một giai điệu rất riêng trong bản hùng ca Điện Biên.



