Chuyện về Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Văn Ngọc Chính
Tên thật: Văn Ngọc Chính Năm sinh: 1908 Năm hy sinh: 1955 Quê quán: ấp Rạch Rò, làng Hòa Tú (nay là xã Hòa Tú, TP. Cần Thơ) Chức vụ: Bí thư Huyện ủy Thạnh Trị, Tỉnh ủy viên
Trong dòng chảy lịch sử cách mạng Việt Nam, Văn Ngọc Chính là một trong những người chiến sĩ cộng sản tiêu biểu của vùng Nam Bộ. Cuộc đời hoạt động cách mạng của đồng chí gắn liền với những năm tháng đấu tranh gian khổ nhưng đầy hào hùng, thể hiện rõ phẩm chất kiên trung, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc và Nhân dân.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại làng Hòa Tú, nơi còn nhiều khó khăn, từ nhỏ đồng chí đã sớm chứng kiến cảnh áp bức, bóc lột của chế độ thực dân phong kiến. Chính những bất công đó đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước nồng nàn và ý chí đấu tranh mạnh mẽ. Không chấp nhận cuộc sống nô lệ, đồng chí sớm giác ngộ cách mạng và tích cực tham gia các phong trào yêu nước tại địa phương.
Năm 1938, khi vừa tròn 30 tuổi, đồng chí được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Đây là bước ngoặt quan trọng, đánh dấu sự trưởng thành về nhận thức chính trị và mở ra chặng đường hoạt động cách mạng chuyên nghiệp của ông. Từ đây, đồng chí luôn kiên định đi theo con đường mà Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn – con đường đấu tranh giành độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.
Một dấu mốc nổi bật trong cuộc đời hoạt động của đồng chí là vai trò lãnh đạo trong Khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940 tại địa phương Hòa Tú. Dưới sự chỉ huy của đồng chí, lực lượng cách mạng đã tổ chức nổi dậy, giành chính quyền trong đêm 24/11/1940. Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc nhà việc làng Hòa Tú lần đầu tiên đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của tinh thần yêu nước và khát vọng tự do của Nhân dân Nam Bộ. Dù cuộc khởi nghĩa sau đó bị đàn áp, nhưng đã để lại tiếng vang lớn, góp phần cổ vũ phong trào cách mạng trong cả nước.
Sau khởi nghĩa, đồng chí bị thực dân Pháp bắt giam và tra tấn dã man tại nhiều nhà tù như Sóc Trăng, Cần Thơ, Sài Gòn, rồi bị đày ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Trong điều kiện giam cầm khắc nghiệt, phải chịu đựng những đòn tra tấn tàn bạo, đồng chí vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản, tuyệt đối không khai báo, không phản bội tổ chức. Ý chí sắt đá ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của tinh thần bất khuất, kiên trung.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, đồng chí được trở về đất liền và tiếp tục tham gia công tác lãnh đạo tại địa phương. Ông lần lượt đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng như Phó Bí thư Huyện ủy Thạnh Trị, Tỉnh ủy viên, rồi Bí thư Huyện ủy. Ở bất kỳ cương vị nào, đồng chí cũng luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao, gần gũi với Nhân dân, góp phần xây dựng và củng cố phong trào kháng chiến vững mạnh.
Trong một lần đi công tác tại xã Gia Hòa, do bị kẻ phản bội chỉ điểm, đồng chí bị địch bắt lần thứ hai. Dù bị dụ dỗ, mua chuộc và tra tấn bằng nhiều thủ đoạn tàn bạo, đồng chí vẫn giữ vững lập trường, không tiết lộ bất kỳ bí mật nào của cách mạng. Không khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cộng sản, địch đã thủ tiêu đồng chí vào đêm 23/8/1955 tại khu vực cầu tàu Đại Ngãi bằng một phương thức vô cùng tàn ác. Sự hy sinh của đồng chí ở tuổi 47 đã để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng đồng chí, đồng đội và Nhân dân.
Cuộc đời của Văn Ngọc Chính là minh chứng tiêu biểu cho những phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng: trung thành tuyệt đối với lý tưởng, kiên định trước mọi thử thách, dũng cảm hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Những đóng góp và hy sinh của đồng chí đã góp phần quan trọng vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
Ghi nhận công lao to lớn đó, Đảng và Nhà nước đã truy tặng đồng chí nhiều phần thưởng cao quý, đặc biệt là danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây không chỉ là sự tri ân đối với cá nhân đồng chí mà còn là sự tôn vinh đối với thế hệ những người cộng sản kiên trung đã hy sinh vì đất nước.
Ngày nay, tên tuổi của đồng chí được đặt cho Trường THPT Văn Ngọc Chính tại quê hương, trở thành biểu tượng giáo dục truyền thống cách mạng cho các thế hệ trẻ. Tấm gương của đồng chí vẫn luôn tỏa sáng, là nguồn động lực tinh thần to lớn, nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm giữ gìn và phát huy thành quả cách mạng.
Cuộc đời và sự nghiệp của đồng chí Văn Ngọc Chính mãi mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng – một tấm gương sáng để các thế hệ hôm nay và mai sau học tập và noi theo.
Sưu tầm



