Chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng giữa thời bình
câu chuyện hay
Trong căn hộ nhỏ 50 m2 ở phường Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa, có một người phụ nữ hàng ngày vẫn lặng lẽ đi về giữa những miền ký ức. Đó là mẹ Lê Thị Minh Thủy, sinh năm 1963, người có chồng và con trai là liệt sĩ, được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 2018.
Trong ban bay huấn luyện trên bầu trời Nha Trang ngày hôm đó, chiếc máy bay L-39 của Thượng tá Dương Văn Thanh (Phó trung đoàn trưởng Trung đoàn 910, Trường Sĩ quan Không quân) và học viên gặp sự cố chết máy đột ngột. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, trước mắt là khu du lịch Hòn Ngọc Việt (khu du lịch VinPearl ngày nay) đông đúc du khách, anh đã lệnh cho học viên nhảy dù, còn mình tận dụng những giây cuối cùng để điều khiển máy bay tránh xa khu du lịch. Khi lái được máy bay hướng ra vịnh cũng là lúc độ cao không còn đủ để thoát hiểm, máy bay rơi và anh đã hy sinh. Hai năm sau, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Nỗi đau mất chồng chưa nguôi, mẹ Thủy lại phải đối mặt với nỗi lo âu khi con trai Dương Lê Minh quyết tâm tiếp bước nghiệp bay của cha. Dù mẹ nhiều lần khuyên ngăn vì sự vất vả, nguy hiểm nhưng Minh vẫn kiên định bởi sự kính trọng tuyệt đối dành cho người cha anh hùng. Sau những năm tháng học tập xuất sắc ở trong và ngoài nước, Minh trở thành giảng viên bay của Trung tâm huấn luyện bay thuộc Tổng công ty Trực thăng Việt Nam.Thủy. Hơn 11 năm sau ngày chồng hy sinh, tai họa lại ập đến với mẹ. Sáng 18-10-2016, chiếc trực thăng EC 130-T2 do Thiếu tá Dương Lê Minh hướng dẫn học viên bay gặp nạn tại núi Dinh, tỉnh Bà Rịa -Vũng Tàu (cũ) nay thuộc TP. Hồ Chí Minh. Sau hơn một ngày các lực lượng nỗ lực tìm kiếm, mẹ Thủy nhận được tin dữ - con trai đã hy sinh cùng đồng đội.
Khoảng lặng trong căn hộ nhỏ
Năm 2016 mẹ Lê Thị Minh Thủy nghỉ hưu, sau 35 năm công tác tại bệnh xá Công an tỉnh Khánh Hòa. Hàng ngày, mẹ sống giản dị, đôi khi tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương để thấy lòng bớt trống trải. Giờ đây niềm an ủi lớn nhất của mẹ là các cháu nội, cháu ngoại. Những lần mẹ lặn lội vào TP. Hồ Chí Minh thăm con của liệt sĩ Dương Lê Minh, hay lúc đón chúng về Nha Trang để “hít hà” hơi thở của biển, nơi ông nội và bố chúng từng gắn bó chính là lúc mẹ tìm thấy niềm an ủi lớn nhất đời mình. Con gái thứ hai của mẹ đang định cư ở nước ngoài, một năm đôi lần mẹ cũng sang thăm để tìm kiếm chút hơi ấm gia đình nơi phương xa.Dù luôn cố gắng tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương để quên đi nỗi buồn, nhưng trong sâu thẳm, mẹ Thủy vẫn mang một nỗi niềm tự ti đầy xót xa. Mẹ tâm sự rằng, mỗi khi xuất hiện ở nơi đông người, trước những lời hỏi han ân cần của mọi người, mẹ lại thấy lòng mình thắt lại. Mẹ sợ cái cảm giác phải khơi lại những vết thương mà thời gian chỉ mới kịp phủ lên một lớp sẹo mỏng manh.
Có những lúc mẹ chọn cách thu mình lại, không phải vì muốn xa lánh mọi người, mà bởi nỗi tủi thân quá lớn khi nhìn thấy những gia đình sum vầy, mẹ lại nhớ về bóng hình người chồng và đứa con trai quả cảm của mình. Mẹ sợ rằng nếu nói ra quá nhiều, mẹ sẽ không ngăn nổi những dòng nước mắt vốn đã cạn khô sau bao năm tháng khóc chồng, thương con.


