CHUYỆN VỀ BÁC HỒ: "THẾ MÀ CŨNG KHOE"
Lần ấy, trên đường đi thăm bà con nông dân xã Gia Thượng, Gia Lâm, Hà Nội, xe Bác qua Trường Sĩ quan Hậu cần. Cán bộ, học viên, chiến sĩ ùa ra cổng mời Bác vào thăm. Có anh còn níu áo khoe:“Thưa Bác, trường cháu có nhiều thành tích tăng gia ạ”. Ý chừng nói thế để muốn thưa với Bác, là đơn vị mình cũng xứng đáng được Bác đến thăm.
THẾ MÀ CŨNG KHOE...
Lần ấy, trên đường đi thăm bà con nông dân xã Gia Thượng, Gia Lâm, Hà Nội, xe Bác qua Trường Sĩ quan Hậu cần. Cán bộ, học viên, chiến sĩ ùa ra cổng mời Bác vào thăm. Có anh còn níu áo khoe:“Thưa Bác, trường cháu có nhiều thành tích tăng gia ạ”. Ý chừng nói thế để muốn thưa với Bác, là đơn vị mình cũng xứng đáng được Bác đến thăm.
Vào sân trường, Bác ra hiệu cho mọi người ngồi xuống rồi Bác hỏi:
– Các cô, các chú có thi đua đạt được nhiều thành tích không?
Nhiều tiếng “có, có” ồn ào. Một cán bộ đứng dậy:
– Thưa Bác, chúng cháu tăng gia giỏi nhất toàn quân về chăn nuôi và trồng rau ạ. Bác gật đầu hỏi thêm:
– Ở vùng này có mấy đơn vị đóng quân?
– Dạ, có thông tin, cao xạ, ... sáu, bảy đơn vị.
– Thế các đơn vị ấy tăng gia có giỏi như các chú không?
– Thưa Bác không ạ. Chúng cháu nhất đấy ạ ...
Bác cười hóm hỉnh, rồi lắc đầu:
– Chỉ biết thi đua một mình, không giúp đỡ bạn. Thế mà cũng khoel
Tất cả mọi người ngồi im re. Anh chàng khoe với Bác không tìm được nơi nào để độn thổ
(In trong Kể chuyện Bác Hồ, NXB Văn học, 2015, tr.154–155)



