Cựu chiến binh

CHUYỆN VỀ BÁC TƯ – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH GIỮ LẤY DÒNG SÔNG QUÊ

Hưng Yên16/12/2025Hoàng Anh - Sưu tầm (Báo tin tức/TTXVN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn, mình là Nguyễn Hoàng Anh, học sinh lớp 8D. Hôm nay, trong khuôn khổ chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một nhân chứng lịch sử sống ngay bên dòng sông quê mình – bác Tư, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng chống Mỹ ác liệt. Mỗi lần nhìn thấy bác với mái tóc bạc và nụ cười hiền, mình lại nhớ đến câu chuyện đầy tự hào mà bác đã kể. Đằng sau dáng vẻ bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ cháy bỏng trong gian khổ và hi sinh.

1. Ngày rời quê ra trận

Theo lời bác Tư kể lại, ngày ấy bác mới 18 tuổi. Quê hương ven sông của bác bị bom đạn tàn phá, ai cũng căm thù chiến tranh. Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, bác Tư là người đầu tiên của thôn ghi tên nhập ngũ.

Bác bảo rằng đời lính lúc đó thiếu thốn vô cùng: ăn cơm độn khoai, ngủ võng giữa rừng, hành quân cả ngày lẫn đêm, vượt suối, tránh bom B52. Thế nhưng bác chưa bao giờ nản lòng. Bác nói: “Tuổi trẻ của chúng tôi gửi lại chiến trường để giữ lấy hòa bình hôm nay cho các cháu.”

2. Trận chiến bên dòng sông đỏ lửa

Bác Tư nhớ mãi một trận đánh vào năm 1971. Khi đơn vị của bác đang bảo vệ tuyến vận chuyển lương thực, địch bất ngờ tấn công dữ dội. Tiếng súng, tiếng bom nổ liên hồi làm mặt sông đỏ rực lên.

Trong lúc chiến đấu, bác bị mảnh đạn sượt qua chân, máu chảy nhiều, nhưng bác vẫn quyết giữ trận địa. Đồng đội kể rằng bác đã nói trong tiếng súng: “Còn sống là còn chiến đấu! Vì Tổ quốc, không ai được lùi bước!”

Nhờ sự kiên cường đó, đơn vị của bác đã bảo vệ được toàn bộ thuyền hàng, góp phần quan trọng vào chiến dịch lúc bấy giờ.

3. Tấm ảnh – ngọn lửa nhắc nhở hôm nay

Giờ đây, bác Tư đã già. Trong căn nhà nhỏ cạnh bờ sông, bác luôn giữ một tấm ảnh cũ: bác đứng giữa tiểu đội của mình, khuôn mặt còn trẻ, đầy quyết tâm. Bác bảo: “Đây là tuổi trẻ của chúng tôi – tuổi trẻ biết sống vì đất nước.”

Mỗi lần nhìn tấm ảnh ấy, mình cảm thấy như có ngọn lửa âm thầm cháy trong tim. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự biết ơn và trách nhiệm.

Kể lại câu chuyện của bác Tư, mình hiểu rằng: hòa bình mà chúng ta đang hưởng không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính. Là đội viên Liên đội, mình luôn tự nhủ phải học tốt, rèn luyện tốt và sống xứng đáng với những người đã hi sinh và những người đã trở về với vết thương còn đau mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn