Bài viết

Chuyện về bếp Hoàng Cầm

Lào Cai22/05/2026Hoàng Văn Hóa (Chi Đoàn TDP Nang Phai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa những cánh rừng Trường Sơn ngút ngàn, một đơn vị bộ đội đang đóng quân tạm bên sườn núi để chuẩn bị cho chuyến hành quân dài vào chiến trường miền Nam.

Giữa rừng sâu âm u ấy, điều khiến những người lính lo lắng nhất không phải chỉ là bom đạn…

Mà còn là làm sao nấu cơm mà không để lộ khói cho máy bay địch phát hiện.

Bởi chỉ cần một làn khói bốc lên giữa rừng cũng có thể khiến cả đơn vị trở thành mục tiêu ném bom.

Trong đơn vị có anh nuôi tên Nguyễn Văn Phúc.

Phúc quê ở Phú Thọ, dáng người thấp đậm, lúc nào cũng vui tính.

Anh thường nói:

“Đánh giặc thì phải ăn no đã.”

Cả đơn vị ai cũng quý anh.

Bởi giữa những năm tháng gian khổ, những bữa cơm nóng giữa rừng sâu là niềm động viên vô cùng lớn với người lính.

Ngày đầu vào Trường Sơn, việc nấu ăn vô cùng khó khăn.

Khói bếp bay lên dễ bị máy bay trinh sát phát hiện.

Nhiều lần đơn vị vừa nấu cơm xong thì máy bay địch đã quần thảo phía trên.

Có hôm cả tiểu đội phải bỏ dở bữa ăn để chạy xuống hầm tránh bom.

Sau nhiều lần như thế, cấp trên hướng dẫn đơn vị làm loại bếp đặc biệt gọi là:

“Bếp Hoàng Cầm.”

Đó là loại bếp đào sâu dưới lòng đất, có hệ thống đường dẫn khói dài và nhiều ngách nhỏ để khói thoát ra từ từ, tản mỏng dưới các bụi cây.

Nhờ vậy, từ trên cao rất khó phát hiện.

Phúc là người khéo tay nhất đơn vị nên được giao phụ trách làm bếp.

Suốt hai ngày liền, anh cùng đồng đội:

  • Đào hầm

  • Đắp bếp

  • Và nối từng đường thoát khói quanh sườn đồi

  • Bùn đất bám kín người.

    Đôi bàn tay ai cũng phồng rộp.

    Nhưng khi bếp hoàn thành, cả đơn vị vui như có thêm vũ khí mới.

    Đêm đầu tiên nhóm bếp, mọi người hồi hộp nhìn làn khói mỏng tan dần dưới tán cây.

    Không còn cột khói bốc cao như trước nữa.

    Tiểu đội trưởng gật gù:

    “Từ nay tụi mình có thể nấu cơm an toàn rồi.”

    Từ đó, bếp Hoàng Cầm trở thành trái tim của khu lán nhỏ giữa rừng.

    Mỗi chiều sau giờ hành quân hay đào công sự, người lính lại mong chờ tiếng gọi:

    “Cơm chín rồi!”

    Giữa chiến tranh, một bát cơm nóng đôi khi quý hơn bất cứ điều gì.

    Phúc thường dậy từ rất sớm.

    Anh lặng lẽ:

    • Gùi nước từ suối

  • Nhặt củi khô

  • Và vo gạo dưới ánh đèn pin nhỏ

  • Có hôm lương thực thiếu thốn, anh phải nấu thêm rau rừng, củ mài hay sắn để bộ đội ăn đỡ đói.

    Dù gian khó, anh vẫn luôn cố gắng để mỗi bữa cơm có chút hơi ấm quê nhà.

    Người lính trẻ tên Tân thường vừa ăn vừa cười:

    “Cơm anh nuôi Phúc ngon hơn cơm mẹ em nấu.”

    Cả tiểu đội bật cười ầm lên.

    Phúc giả vờ nghiêm mặt:

    “Mai khỏi ăn nữa nhé!”

    Những tiếng cười giản dị ấy khiến rừng Trường Sơn bớt đi phần khốc liệt.

    Một đêm cuối mùa khô, đơn vị vừa nhóm bếp thì có tin máy bay địch đang tới gần.

    Tiểu đội trưởng ra lệnh:

    “Dập lửa ngay!”

    Cả bếp cơm đang nấu dở.

    Nếu để khói lộ ra, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.

    Phúc lập tức lấy đất phủ kín miệng bếp rồi kiểm tra các đường thoát khói.

    Mọi người nín thở chờ đợi.

    Tiếng máy bay gầm rú mỗi lúc một gần.

    Rồi từng loạt bom nổ vang ở khu rừng phía xa.

    Đất rung chuyển dữ dội.

    Nhưng khu lán của đơn vị vẫn an toàn.

    Khi máy bay rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

    Tiểu đội trưởng vỗ vai Phúc:

    “Nhờ cái bếp của cậu mà tụi mình thoát rồi.”

    Phúc chỉ cười hiền:

    “Miễn bộ đội còn cơm ăn là được.”

    Trong chiến tranh, những con người thầm lặng như anh nuôi, giao liên hay dân công hỏa tuyến ít khi được nhắc tới.

    Nhưng chính họ đã góp phần giữ vững sức mạnh cho cả đơn vị nơi chiến trường.

    Có lần hành quân dài nhiều ngày trong rừng sâu, bộ đội kiệt sức vì đói và sốt rét.

    Khi dừng chân nghỉ lại, Phúc lại lặng lẽ đào bếp Hoàng Cầm mới giữa rừng.

    Chỉ vài giờ sau, mùi cơm nóng bắt đầu lan nhẹ trong đêm lạnh.

    Người lính nào cũng thấy lòng ấm lại.

    Một chiến sĩ xúc động nói:

    “Ngửi mùi cơm là thấy như đang ở nhà.”

    Nghe vậy, Phúc quay mặt đi cười nhưng mắt đỏ hoe.

    Bởi anh cũng nhớ quê hương da diết.

    Nhớ:

    • Mẹ già

  • Căn bếp nhỏ

  • Và những bữa cơm gia đình trước chiến tranh

  • Năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, đơn vị của Phúc trở về sau bao năm chiến đấu.

    Trước lúc rời khu rừng Trường Sơn, anh đứng rất lâu bên chiếc bếp Hoàng Cầm cũ đã gắn bó suốt những năm tháng chiến tranh.

    Bếp giờ chỉ còn:

    • Vết tro tàn

  • Những đoạn hầm khói phủ đầy lá mục

  • Và dấu chân của một thời tuổi trẻ

  • Phúc khẽ nói:

    “Nhờ có mày mà tụi tao đã đi hết chiến tranh…”

    Nhiều năm sau, khi kể chuyện cho con cháu nghe, ông Phúc vẫn nhắc mãi về những chiếc bếp Hoàng Cầm năm xưa.

    Bởi đó không chỉ là cách nấu ăn trong chiến tranh…

    Mà còn là biểu tượng của:

    • Sự sáng tạo

  • Tinh thần vượt khó

  • Và ý chí kiên cường của bộ đội Việt Nam giữa bom đạn

  • “Chuyện về bếp Hoàng Cầm” là câu chuyện về những con người bình dị đã âm thầm góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn