Chuyện về bếp Hoàng Cầm giữa rừng Trường Sơn
Ở một trạm hậu cần, có một nhóm thanh niên xung phong tuổi chừng đôi mươi.
Công việc của họ không phải cầm súng, mà nấu từng nồi cơm cho bộ đội giữa rừng sâu.
Họ chặt củi, nhóm bếp Hoàng Cầm âm khói để tránh máy bay địch phát hiện.
Có ngày bom dội liên hồi, đất đá văng vào nồi, họ lại lọc gạo, nấu lại từ đầu.
Một chị TNXP kể: “Bộ đội đói thì đánh sao nổi. Giữ nồi cơm cũng là giữ chiến trường”.
Nhiều người ngã xuống bên bếp lửa, chưa kịp ăn bữa cơm mình nấu.
Vậy mà ai cũng nói: “Không sợ, còn người là còn bếp!”.
Sau chiến tranh, họ trở về với hai bàn tay đầy sẹo và trái tim đầy tự hào.
Thời hoa lửa không chỉ có những người bắn súng, mà còn những người giữ lửa, giữ niềm tin.
Và chính họ đã thắp lên sức mạnh thầm lặng làm nên chiến thắng.



