Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

CHUYỆN VỀ “BÔNG SÚNG ĐỎ” HOÀNG NGÂN

Hoàng Ngân là tên mà đồng đội thường gọi chị. Cái tên mộc mạc ấy lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, không hề thua kém khẩu súng trường chị đeo trên vai. Chị sinh ra ở một làng ven sông, nơi tiếng sóng vỗ và tiếng hò kéo lưới đã thấm vào máu thịt.

Hưng Yên17/12/2025Đoàn Phương Phương (Báo Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Ngân là tên mà đồng đội thường gọi chị. Cái tên mộc mạc ấy lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, không hề thua kém khẩu súng trường chị đeo trên vai. Chị sinh ra ở một làng ven sông, nơi tiếng sóng vỗ và tiếng hò kéo lưới đã thấm vào máu thịt. Nhưng khi giặc đến, tiếng súng đã át đi tiếng hò, và cánh đồng lúa xanh mướt bỗng chốc trở thành bãi chiến trường.

Năm ấy, Ngân vừa tròn đôi mươi. Làng chị bị càn quét, cha mẹ hy sinh. Nỗi đau biến thành lửa hờn, thúc đẩy cô gái trẻ rời bỏ chiếc áo bà ba hiền thục để khoác lên mình bộ quần áo du kích màu xanh chàm. Ngân gia nhập đội du kích địa phương, nơi chị nhanh chóng chứng tỏ được sự dũng cảm và mưu trí hơn người.

Đặc điểm nổi bật của Ngân là khả năng cải trang và trinh sát tuyệt vời. Trong vai một cô gái bán hàng rong, một người mẹ bế con, hay một lão nông đi làm đồng, Ngân lọt sâu vào vùng địch kiểm soát, mang về những tin tức quý giá. Có lần, chị giả làm người đi xin nước ở đồn địch, chỉ với chiếc gáo múc, chị đã quan sát được toàn bộ vị trí đặt hỏa lực và số lượng lính gác. Thông tin đó đã giúp đơn vị chị tổ chức một trận tập kích chớp nhoáng, phá hủy kho đạn lớn của quân địch mà không tổn thất.

Nhưng trận chiến đi vào huyền thoại nhất của Ngân là trận chống càn ở Gò Me. Đơn vị của chị bị địch bao vây, hỏa lực địch áp đảo. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Ngân đề nghị một kế hoạch táo bạo. Chị cùng hai đồng đội ôm theo một lượng lựu đạn lớn, bí mật luồn qua khe suối, vượt qua bãi lau sậy để đến vị trí gần chỉ huy sở của địch.

Đợi đến lúc nhá nhem tối, khi địch đang mải mê chuẩn bị bữa ăn và tưởng rằng đã kiểm soát được tình hình, Ngân ra hiệu. Cả ba người đồng loạt ném lựu đạn. Tiếng nổ long trời lở đất khiến quân địch hoảng loạn tột độ. Trong cơn hỗn loạn, Ngân hô lớn bằng tiếng địa phương: “Quân tiếp viện ta đã tới! Tấn công!”

Tiếng hô vang, dù chỉ là tiếng của một người phụ nữ nhỏ bé, nhưng trong màn đêm và sự bất ngờ, nó đã có tác dụng như một đội quân hùng hậu. Địch tưởng bị đánh úp từ phía sau, đội hình rối loạn. Đơn vị du kích của Ngân, nắm lấy cơ hội, từ trong vòng vây bật ra phản công dữ dội. Trận Gò Me thắng lợi, bảo toàn được lực lượng cách mạng.

Sau trận đánh, đồng đội đặt cho Ngân biệt danh là “Bông Súng Đỏ” – một bông hoa kiên cường, dũng cảm mọc lên từ bùn lầy chiến trường, mang trong mình sức sống mãnh liệt và ngọn lửa đấu tranh rực cháy. Dù chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về người nữ du kích Hoàng Ngân vẫn được người dân nơi đây kể lại, như một khúc ca bất tử về lòng yêu nước và ý chí quật cường của phụ nữ Việt Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn